Thứ năm, 27/07/2017, 09:56 GMT+7
Sự kiện - chuyên đề:
Hội nghị Thủ tướng với doanh nghiệp Hội nghị APEC 2017 Bản tin Doanh nghiệp Áp giá sàn vé máy bay

Máy bay CASA 212 mất tích: "Của để dành" của Trung uý Lê Đức Lam

13:15:39 25/06/2016
Dòng sự kiện:

Máy bay SU-30MK2, CASA 212 mất tích

Đến Lữ đoàn Không quân vận tải 918 (Hà Nội) những ngày này, vẫn là tinh thần chuyển cấp, trực chiến sẵn sàng chiến đấu duy trì nghiêm túc. Nhưng trong sự nghiêm túc ấy, không khó để nhận ra nét ưu tư trên khuôn mặt mỗi người lính. Họ đang cùng đau một nỗi đau chung, nỗi đau của những người lính 9 đồng đội trên máy bay CASA 212 chưa trở về như đã hẹn. Báo Zing news thông tin.

Cuộc trò chuyện với đại tá Ngô Quang Trung, dẫn đường trên không An-26 Phi đội 1, bị gián đoạn bởi những giọt nước mắt xót xa ông dành cho người đồng đội được ông gọi bằng cái tên thân thuộc “Thằng cháu dại”. 

Trung uý Lê Đức Lam- Ảnh: QPVN

Với đại tá Trung, ký ức về trung úy trẻ Lê Đức Lam (31 tuổi), cơ giới trên không Lữ đoàn 918, quê quán tại Vân Hội, Ninh Giang, Hải Dương luôn đầy ắp kỷ niệm. Giọng nghẹn ngào ông chia sẻ: “Vợ tôi đang đi công tác, sợ tôi buồn, nó hẹn với tôi thứ bảy này sẽ đưa tôi đi ăn bún chả. Thứ bảy qua rồi sao nó vẫn chưa về?”.

Vốn là người kỹ tính, chỉn chu trong công việc, lại là lớp người đi trước nên đại tá Trung quan sát và nhìn người rất kỹ.  Ba năm trước khi được điều động sang nhận nhiệm vụ tại Phi đội CASA 212, ông nhớ mãi hình ảnh của một anh lính lòng khòng, 21h đêm vẫn cởi trần hì hục lau chùi hành lang phi đội.

Khi được hỏi anh lính thật thà nói: “Cháu chẳng có việc gì làm nên lau hành lang cho đỡ buồn”. Từ lúc đó ông đã có phần cảm mến cậu lính trẻ. Sau này thân quen hơn ông mới biết vì đồng lương chẳng dư dả gì nên cậu ấy rất ngại đi chơi. Sinh và lớn lên trong một gia đình nghèo, tuổi thơ của trung úy Lam gắn liền với những nỗi nhọc nhằn, vất vả. 

Cuộc sống khó khăn nhưng những ai đã từng tiếp xúc đều ấn tượng về người trung úy trẻ này. Một con người chăm chỉ học tập, yêu lao động, sống hòa nhã và có trách nhiệm với tất cả mọi người.

“Lam nó ham học lắm, nó có thể theo anh anh Luận - cơ giới, ra máy bay cả tuần chỉ để mong học thêm kinh nghiệm của người đi trước. Nó còn mong tôi dạy thêm cho nó về dẫn đường, mặc dù đó không phải là chuyên ngành của nó.

Một bức ảnh kỷ niệm của vợ chồng trung uý Lê Đức Lam. Ảnh tư liệu.

Ngày chưa có gia đình, hễ các chú, các anh ở đơn vị có việc bận hay phải đi công tác là Lam lại nhận việc đưa đón các cháu đi học cho các chú, các anh yên tâm công tác. Nó chẳng bao giờ nề hà việc gì, cái gì cũng nhận phần thiệt thòi về mình”, ông Trung nghẹn ngào. Với đại tá Trung, anh Lam không chỉ là một người đồng đội, anh còn là một người cháu được ông yêu thương và dành nhiều tình cảm đặc biệt. 

Ông kể: “Lam nó hiền lành. Nó nghèo, hay tự ti nên mãi chẳng dám yêu ai. Tôi còn nhớ mãi đến năm 2014 trên đường thực hiện nhiệm vụ trở về căn cứ nó rút điện thoại ra khoe với đồng chí Chính - Chính trị viên phi đội hình vợ sắp cưới. Tôi mới hỏi: “Sao cưới vợ đến nơi rồi mới khoe anh em?”.

Lúc đó, trung úy Lam mới thật thà chia sẻ: “Người yêu cháu vừa xinh, vừa có 2 bằng đại học. Cháu vừa xấu lại nghèo, cháu sợ người ta chê, người ta không ưng mình nên mãi chẳng dám khoe ai”. Cô gái ấy là Thúy Nga người cũng là vợ hiện tại của trung úy Lam bây giờ.

“Thằng cháu dại của tôi nó ngờ nghệch lắm. Nó không hiểu được rằng người ta yêu nó, thương nó không phải vì nó giàu hay nghèo mà chính vì con người nó, vì những phẩm chất tốt đẹp mà nó có”, ông Trung nói. Lam kết hôn đầu năm 2015, với đồng lương bộ đội ít ỏi, vợ chưa có công ăn việc làm ổn định nên cuộc sống của hai vợ chồng trẻ là những điều thiếu trước hụt sau.

Trung úy Lê Đức Lam, Lữ đoàn không quân 918, hy sinh cùng phi hành đoàn trên chiếc máy bay CASA số hiệu 8983 ngày 16/6. Ảnh: Đồng đội cung cấp.

Từ khi biết vợ mang thai, trung úy Lam ky cóp “nuôi heo” để dành tiền cho ngày vợ sinh. Những tưởng cuộc sống đơn sơ của gia đình người sĩ quan trẻ Lê Đức Lam sẽ hạnh phúc hơn khi đón con chào đời trong một vài tháng nữa.

Ngày nhận lệnh lên đường làm nhiệm vụ, trung úy Lam có ngờ đâu đây là chuyến bay cuối đời mình, anh không chuẩn bị gì hơn cho vợ con ngoài của để dành là “con lợn tiết kiệm” từ đồng lương ít ỏi.  Báo Công an TP. HCM thông tin.

Trước ngày bay chuyến bay định mệnh này, trung úy Lam khoe với Đại tá Trung, người mà anh yêu quý như cha - 6 tháng qua, người lính trẻ “đã tiết kiệm 1,5 triệu đồng” để dành cho “sự kiện” đón đứa con nhỏ bé sẽ chào đời…

Giờ đây trung úy Lam không về nữa; tới đây người vợ của anh sẽ phải vượt cạn một mình với hình bóng chồng trong tâm tưởng - điều mất mát đắng cay này chẳng thể nào thay đổi được. Nhưng giúp ngời vợ của Trung úy Lam là chị Nga vượt cạn ấm áp hơn, bé con ra đời đủ sữa uống là điều mỗi người có thể làm được. 

Đạo lý của người Việt là sẵn sàng đùm bọc nhau những lúc khó khăn, sẻ chia nhau những nỗi buồn đau và tin tưởng sẽ có nhiều nhà hảo tâm làm tiếp điều mà Trung úy Lê Đức Lam còn dang dở - sẽ “nuôi heo” để vợ con anh vượt cạn đủ đầy.

Hi vọng rằng Trung úy Lam, người đã anh dũng hy sinh sẽ không phải khắc khoải đau xót cho vợ dại con thơ còn ở lại. Và, một 1,5 triệu tiền Trung úy Lam đã ky cóp góp nhặt, đó là ân tình, "của để dành" gửi lại sẽ được tiếp tục nhân lên. 

Mọi đóng góp hỗ trợ gia đình trung uý Lê Đức Lam độc giả có thể liên lạc qua Ban Công tác bạn đọc Báo Công an TP. HCM (110 Nguyễn Du, Phường Bến Thành, Quận 1, TP. HCM) hoặc chuyển về qua tài khoản từ thiện: Báo Công an TPHCM (XHTT) số 0071001983085 - Ngân hàng Vietcombank TP.HCM.

Hồng Hà (T/H)

Bình luận

Nguyễn Mai Hương - 10:38 | 01-07-2016
Thật ra hầu hết phi công quân sự là như vậy. Họ chỉ sống bằng lương bộ đội + chế độ sinh hoạt đặc biệt cho phi công, ngoài ra ko có gì khác. Tôi nhớ năm tôi mới đi làm, vì đi làm muộn nên bất chợt đc nghe mấy chị lớn hơn làm cùng bàn tán về mình" chắc nhà nó cũng nghèo thôi, bố nó là phi công quân sự thì làm gì có gì..." Mà đúng là như vậy, chỉ có niềm tự hào riêng thì họ ko thể hiểu nổi. Mình chẳng trách, cũng chẳng buồn họ. Có lẽ như thế lại dễ sống hơn. Chúc cho gia đình anh luôn vững vàng với cuộc sống phía trước.
Nguyễn Mai Hương - 11:05 | 01-07-2016
Phi công QS thời này thì ko biết thế nào, PC thời trc họ đùm bọc nhau lắm nhất là con liệt sỹ. Khu TT nơi mình sống là khu Phi công QS. Có liệt sĩ và có cả thương binh. Các bạn con liệt sĩ đc các chú rất quan tâm học hành rồi hướng nghiệp. Giờ này có bạn đã là thợ sửa máy bay, có bạn là tiếp viên HK, có bạn phi công và có bạn theo nghề mẹ làm ngoại thương. Tóm lại, rất đau nhưng vẫn phải nỗ lưc vượt lên mà sống mà trưởng thành các em nhé. Mong các mẹ hãy vượt qua nỗi đau lớn này để là chỗ dựa cho các con .Vợ PC phi thường lắm, mình chác chắn là vậy!

Thêm bình luận

Họ tên
Email

Đối tác Doanhnghiepvn.vn