Mẹ chồng cũng từng làm dâu, cũng lấy chồng xa, không hiểu sao bà lại vô cảm đến thế. Mỗi lần bố mẹ tôi ốm, tôi xin về thăm mẹ chồng đều nói "mát mẻ", hờn dỗi tỏ ra khó chịu.
Chán bà quá tôi nghĩ cách đuổi khéo bà về quê để thuê giúp việc cho đỡ bực. Bởi tôi tính về lâu về dài, bà cứ như vậy thì chăm con chăm cháu sao tốt được.
Tôi thấy rằng điều khó chịu nhất trên đời là phải chịu đựng một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, thay vì hai người sống trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, thà buông tay nhau và bắt đầu lại cuộc sống của riêng mình.
Nghe những lời anh nói, lúc đầu tôi rất bất ngờ sau đó chuyển dần thành thất vọng. Chúng tôi còn chưa cưới vậy mà anh đã tính đâu vào đấy về tương lai rồi.
Lời chị nói làm tôi khóc nức nở như đứa trẻ. Rồi cưới được vài tháng tôi có bầu. Chị dâu biết tin bắt xe đi gần 200 cây số mang cả thùng đồ ăn tới cho tôi tẩm bổ.