Vì ông bà thấy tôi cãi nhau với chồng trước đó nên không cho đi. Lúc này, tôi vẫn cố tình đi ra khỏi nhà thì bố chồng tôi từ trong nhà lao ra túm lấy ba lô của con tôi đang đeo trên vai, giật mạnh rồi vứt xuống đất.
Thấy con trai đêm nào cũng phải mang cặp lồng đi mua bún, mua chè, gà tần...cho vợ, bà ghét lắm. Mẹ chồng mắng tôi là 'hành' chồng, rồi đi rêu rao mọi nơi rằng tôi lười, thấy chồng hiền thì bắt nạt.
Tôi vội chạy lại ôm chồng, mong anh ấy sẽ bình tĩnh lại. Điều làm tôi kinh ngạc đó là đám cho vay nặng lãi lại cúi đầu chào ba mẹ chồng tôi rồi im lặng rời đi, rốt cuộc chuyện này là sao.
Vì trước khi cưới, chồng tôi làm được bao nhiêu tiền cũng đưa hết cho mẹ, bây giờ tiền ấy chuyển sang tôi nên bà luôn tìm cách hoạnh hoẹ, kiếm chuyện với tôi.
Thái độ của bà ghét bỏ ra mặt chứ không phải kiểu nói cho có. Phải đến khi chồng tôi bảo: “Dù không thích nhưng mẹ cứ nhận lấy đi, tấm lòng của vợ con đấy!”. Lúc này bà mới miễn cưỡng nhận quà.
Tôi đưa vợ sắp cưới đi mua nhẫn cưới. Cô ấy một mực đòi phải mua bằng được đôi nhẫn đôi trị giá gần 30 triệu. Đang trong lúc khó khăn, mọi thứ phải cân đo đong đếm cho hợp lý nên tôi từ chối.
Tôi và anh yêu nhau đã bốn năm. Tôi cảm thấy rung động thực sự vì vẻ ngoài trải đời của anh. Anh biết nắm bắt tâm lý bạn gái, hết mực yêu chiều chăm sóc người yêu. Hai đứa đều chắc chắn đi đến đám cưới nên đã dọn về ở với nhau được hơn 1 năm.
Tôi với Duyên yêu nhau từ cuối năm học trung học đến khi cả 2 cùng học đại học. Khi còn học đại học, tuy ở xa nhau nhưng tôi vẫn thường bắt xe buýt đến nơi cô ấy trọ để thăm cô ấy.
Hùng hoảng loạn ôm thấy vợ, anh cũng đau đớn vô cùng. Phải mất mấy tháng thì sức khỏe của Kiều mới bình phục. Nhưng Hùng cũng thấy rõ vợ không còn như trước nữa, Kiều im lặng, ít cười nói hơn.