Khi mọi người hỏi dồn dập đứa trẻ là con của ai, chị dâu chần chừ rồi thở dài trả lời: “Đây là máu mủ của chồng con”. Anh trai tôi đứng bên cạnh tái mặt, run rẩy tay chân. Vì quá hoảng sợ, anh ngã sụp xuống cầu xin vợ tha thứ cho tội lỗi của mình.
Sau đó chồng tôi đòi ly hôn vợ, dù tôi có níu kéo thế nào anh cũng tuyệt tình rời đi. Anh nói những lời tổn thương tôi sâu sắc, lạnh nhạt để tôi phải đồng ý.
Rồi các bạn nhìn tôi rất ái ngại, một đứa khác cũng lên tiếng: 'Chắc có thể mày chưa biết. Nhưng một lần tụi tao đang ngồi uống cafe thì thấy chồng mày tay trong tay với người phụ nữ nào đó. Vì nể cho thể diện của mày nên bọn tao mới không tính sổ với nó.
Lúc tôi có bầu, chẳng thấy chị thăm nom bao giờ. Mỗi lần tôi về chơi xách được con chim câu sang bảo để hầm cháo. Trong khi đó tôi nghén có ăn uống được gì đâu.
Sau khi ly hôn vợ, tôi để cô ấy nuôi con. Tôi muốn nhìn xem không có tôi thì vợ sống thế nào. Tôi cưới cô ấy về có nhà cửa sẵn, cô ấy chỉ việc làm vợ, làm dâu thôi mà cũng chẳng được.