Từ ngày Ly vào đại học, tính cách em rất ngang bướng, những lời tôi nói em không bao giờ nghe, luôn cho bản thân là đúng. Em sống buông thả, yêu đương lăng nhăng làm tôi thật sự rất lo lắng. Nhà chỉ có 2 anh em mà giờ tôi không dạy được Ly thì yên lòng sao được.
Em chồng tôi là người cam chịu, hiền lành nên hay bị bắt nạt. Em rể lại là người gia trưởng, thích sai bảo vợ. Thỉnh thoảng vợ chồng họ về nhà chơi, em rể toàn ngồi một chỗ sai vợ bưng trà rót nước mà chẳng nể nang bố mẹ vợ. Bố mẹ chồng tôi giận con rể lắm nhưng ráng nín nhịn vì không muốn gây ồn ào, làm con gái buồn.
Con bé tiều tụy quá, mặt cứ thất thần nhìn tôi rõ lâu mới nhận ra mẹ. Người nó ốm nhom, da xanh rớt, tâm trí không được bình thường nữa, mặt vẫn còn mấy nốt tím.
Vì muốn con được nuôi dạy tốt nhất nên vợ chồng tôi chỉ sinh một cậu con trai. Do công việc của chúng tôi thường xuyên phải đi công tác nên mọi việc trong nhà giao phó hết cho người giúp việc.
Lần đầu gặp gỡ, anh xin số điện thoại của Hằng nhưng không thành. 3 ngày sau khi tới quán café Hằng làm việc lần nữa, anh mới có được thông tin liên lạc của cô.