Cô nghĩ rằng chỉ cần mình không còn liên lạc với tình cũ thì mọi chuyện sẽ thành dĩ vãng. Chồng sắp cưới cũng sẽ không biết được quá khứ của cô. Nhưng cô đã lầm.
Một ngày nọ, Hương xin chị thôi không làm nữa. Cô bé đã tốt nghiệp cấp ba và xin được làm công nhân ở nhà máy may nên muốn ở riêng với bạn cho tự lập. Nghĩ hợp lý nên chị Mai đồng ý ngay.
Tôi 35 tuổi mới lấy chồng, thuộc hàng quá lứa lỡ thì lắm rồi. Các anh chàng tầm tuổi tôi đã có vợ con cả, trai trẻ thì tôi không đủ khả năng vì nhan sắc bình thường, tài năng cũng có hạn. Qua người quen mai mối tôi quen người chồng hiện tại cũng thuộc hàng trai ế trương ra rồi.
Vợ chồng tôi đang sống nhờ ở nhà anh trai. Vốn dĩ đây là nhà của bố mẹ nhưng ông bà đều đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông mà không kịp lập di chúc hay trăn trối điều gì. Phận con gái, tôi cũng nghĩ mình sẽ không tranh giành đất đai với anh trai bởi anh ấy có trách nhiệm thờ cúng tổ tiên, bố mẹ.
Trong chuyến bay được nhà nước hỗ trợ từ Nhật trở về trong đại dịch Covid, chồng tôi sau thời gian cách ly thì trở về. Anh lặng lẽ về nhà chẳng để ai biết. Thấy bóng dáng chồng trước cửa, tôi chưa kịp mừng đã chết sững.