Khi biết hai vợ chồng sẽ mua nhà ra riêng, mẹ chồng không những không phản đối lại còn hứa sẽ cho thêm tiền. Tôi cảm động trước tình cảm của bà, nhưng vô tình nghe được cuộc nói chuyện của bố mẹ chồng thì chết lặng.
Nhung quệt vội nước mắt, nhìn chồng đầy oán giận. Cô cúi xuống nhẹ nhàng nói với con gái của chị hàng xóm: "Cô chú có việc nhờ mẹ chút, con sang nhà cô chơi với bạn Đô nhé".
Mẹ chồng chỉ trích tôi, coi thường tôi qua lời nói, ánh mắt, hành động, cái cách bà nghiến răng mỗi khi không đồng ý với việc tôi làm, những lời tôi nói, khiến tôi đau lòng và bị tổn thương.
Thấy chồng thường xuyên kêu mệt để kết thúc cuộc trò chuyện, lại nghe hàng xóm nói Hạnh thường xuyên tới nhà khiến tôi nghi ngờ hai người có gian tình. Quyết tâm về bất ngờ bắt quả tang nhưng sự thật sau đó khiến tôi ngỡ ngàng.
Tiền trong túi cô, cô không đưa thì bà làm gì được cô! Cuối cùng, đòi mãi không được mẹ chồng Lan đành phải bỏ cuộc trong sự tức tối. Cô có nợ bà đâu mà bà cho mình cái quyền đòi mãi cơ chứ.
Nói đến đây, Hoa thấy mắt Nghĩa sáng lên, khóe miệng không tự chủ được nhếch lên đầy sung sướng. Hoa cười khẩy trong lòng, tiếp tục nói ra một câu khiến Nghĩa tái mặt.
Bố mẹ chồng muốn tăng gấp đôi tiền trợ cấp từ 5 triệu thành 10 triệu, nàng dâu bảo rằng có thể gửi như cũ được không vì cháu phải đi học và vẫn ở nhà thuê. Nhưng bố chồng lại bảo con dâu ích kỷ, tiếc từng đồng bạc gửi về.