Chẳng biết từ bao giờ chốn phồn hoa đô hội kia đã cuốn tôi đi, khiến tôi chìm đắm trong guồng quay cơm áo gạo tiền đó mà quên đi có một nơi luôn ngóng chờ tôi về. Nếu hôm nay đây không phải vì tiện chuyến công tác, có lẽ tôi đã không về Vu Lan báo hiếu cùng bố mẹ.
Em nói rằng em ngột ngạt bởi tình yêu của tôi trong khi tôi chưa bao giờ để em làm việc gì nặng nhọc. Việc nhà đã có giúp việc lo, con cái thì học trường tốt, tôi chưa bao giờ đối xử lạnh nhạt hay khác lạ gì với con riêng của em bởi tôi đã coi đó là con đẻ của mình rồi.
3 tháng sau, tôi và Linh làm đám cưới trong sự ngỡ ngàng của bè bạn. Thậm chí có những người còn nghĩ cô dâu trong ngày hôm đó là Mai chứ không phải là Linh. Biết sao được cuộc đời này lắm trái ngang, ít nhất tôi và Linh cũng đến chung từ một thế giới, đứng cùng một vạch xuất phát.
Thức dậy trong một căn phòng hoàn toàn lạ lẫm, sau vài giây suy nghĩ, tôi đã hiểu ra mọi chuyện. Nhìn sang xung quanh chẳng một bóng người, tôi cười khẩy khi thấy có 2 tờ 500 nghìn đồng để lại. Tôi biết đó là của ai và anh ta nghĩ gì khi để lại 2 đồng tiền đó.
Sau khi bị bố mẹ từ chối, em chồng lại vào phòng riêng để năn nỉ tôi cho tiền mua xe. Tôi đưa ngay 3 chỉ vàng kèm điều kiện khiến cô ta không dám nhận.
Suốt lễ cưới tôi không thèm nhìn mặt cô dâu lấy một lần, xong việc, tôi vội vã đi thay đồ dự định rời nhà, không ngờ lại nghe được cuộc nói chuyện của bố mẹ mình.
Chồng ngoại tình và đề nghị tôi duy trì mối quan hệ vợ chồng cho đến khi anh sắp xếp được chuyện gia đình, con cái ổn thỏa. Nhưng tôi đã không đồng ý với lời đề nghị đó. Tôi yêu cầu anh ấy ra khỏi nhà và anh ấy đã chấp nhận….