Bận đến mấy, tuần nào cô ấy cũng về thăm bố mẹ. Sau mỗi chuyến về quê, Lan lại giúi vào tay tôi vài triệu. Tôi hỏi tiền đâu thì Lan bảo: “Bố mẹ em cho”.
Chúng tôi, hai người cũ từng thương nhìn nhau mà không khỏi xúc động. Tôi đã hỏi luôn về đứa bé, vì sao nó lại có khuôn mặt giống Thúy và đôi mắt giống tôi đến vậy. Nếu cô ấy lấy chồng Tây, sao đứa bé lại có nét thuần Việt đến vậy.
Hôm đó, tôi với anh ta đi ăn tối. Đang ăn thì anh ta đứng dậy nói muốn vào toilet. Rõ ràng tôi liếc thấy điện thoại anh ta cầm trên tay nhấp nháy sáng, dù anh ta nhanh tay che đi.