Tôi cứ nghĩ 400 triệu kia là cho không, vậy mà mẹ vợ còn nỡ cầm tiền hàng tháng con gái gửi về. Sau chuyện này, sự tôn trọng của tôi dành cho bà vơi đi vài phần.
Cô gái mở facebook ra gọi cho chồng để khoe hình ảnh em bé khi siêu âm. Tôi chỉ liếc nhìn qua tên đã lạnh sống lưng. Và giọng của người ấy cất lên tôi càng cảm thấy tức giận, đau đớn hơn.
Tuổi già ập đến, với bệnh tật dày vò, với cuộc sống trước mắt cứ mờ nhạt đi, tên đàn ông ngoại tình như tôi chỉ muốn có một gia đình để về, một người bạn đời để bầu bạn, một tuổi già bên con cháu.
Tôi cứ nghĩ mình sống tốt với nhà chồng, với con chồng thì sẽ nhận được sự yêu thương, trân trọng. Nhưng thật không ngờ mọi thứ lại khác hẳn suy nghĩ của tôi.
Bạn tôi đến chơi nhà mà con gái lao ra đánh và đuổi anh ấy khiến cho tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra với con bé nữa. Khi anh ra về, tôi dỗ dành mãi con nói mới chịu nói sự thật khiến tôi sốc thật sự.
Thường thì tôi vẫn thấy chị em bảo ân hận khi lấy chồng xa vì vất vả, vậy mà tôi lại ân hận khi lấy chồng gần sau vài tháng cưới vì lý do chẳng thể ngờ đến.
"Mình thất tình rồi mọi người ạ. Bao nhiêu cố gắng, dành hết tình cảm và thanh xuân hơn 3 năm trời cuối cùng coi như mất. Chia tay vì gì ư? Vì cơm áo gạo tiền. Thật cay đắng" - cô gái đau lòng.
Chúng tôi từng sống khổ không sao nói hết, với những ngày trong nhà không còn một hạt gạo mà nhà chồng thì thờ ơ mặc kệ. Vậy nhưng 8 năm sau, họ lại phải từng bước lấy lòng tôi.
Khi mọi người đã ăn xong và đi ngủ, tôi đói quá không thể tiếp tục nằm được nữa nên phải cố gắng gượng dậy để tìm thức ăn cho vào bụng, để rồi khi nhìn thấy những thứ còn sót lại sau bữa ăn mà tôi thấy thương cho bản thân mình quá. Tại sao tôi lại bị đối xử như vậy chứ.
Nghe tiếng chuông gọi cửa, tôi vội ra mở và một người đàn bà ăn mặc rách rưới xin được vào gặp chồng tôi. Chưa kịp trả lời thì bà ấy đã đi thẳng vào nhà, vừa nhìn thấy chồng tôi bà đã ôm chặt lấy như thể người thân.