Tôi vẫn nghĩ tình yêu của chúng tôi đã đủ lớn để có thể đi đến quyết định kết hôn. Thế nhưng không thể ngờ chỉ một câu nói của mẹ, tôi bất ngờ phát hiện được con người thật của vợ sắp cưới.
Lúc tôi cằn nhằn chồng chỉ biết đến bạn bè thì mẹ anh bênh: "Nó đi làm nuôi cả nhà rồi, cô phải cho nó giao lưu với bạn bè để xả stress chứ". Nhưng chỉ vài tiếng sau, bà muối mặt khi nhìn tôi.
Đêm nào tôi cũng phải thức thêm 2 tiếng đồng hồ và chỉ yên tâm đi ngủ khi mẹ con chị hàng xóm bế nhau ra về, không thể chịu nổi con người vô duyên đó tôi phải lên tiếng.
Cảm giác không nỡ để một người rời xa mình, vừa nghĩ tới đã thấy không thể sống vui vẻ, thì có phải là tình yêu hay không? Nếu thế thì với chồng tôi phải thế nào đây.
Nỗi bất an của tôi đã trở thành sự thật khi Tuấn đột ngột hẹn tôi ra quán cafe nói chuyện. Anh bảo Thùy chẳng còn sống được mấy ngày, cô ấy chỉ có nguyện vọng duy nhất là được làm cô dâu của anh.