Tôi cứ nghĩ mẹ chồng sẽ kiên quyết phản đối thế nhưng bà lại không hề mặc cả câu nào, nhanh chóng cười tươi đồng ý với yêu cầu có phần quá đáng ấy của bố mẹ tôi.
Tôi khóc lặng vì thương chồng sau khi nghe bạn thân của anh nói rõ mọi chuyện. Về nhà, nhìn thấy anh bần thần ngồi trên sofa, tôi chạy đến ôm chầm lấy anh khóc nức nở.
Bẵng đi 1 tháng sau, tôi đã nghe tin chồng cũ rục rịch cưới vợ mới. Tôi choáng váng không thể tin nổi, lẽ nào trong thời gian chung sống với tôi mà anh ta đã ngoại tình ư? Nếu không thì tại sao có thể tái hôn nhanh đến thế.
Chẳng biết từ bao giờ mà tôi trở nên lãnh cảm và thờ ơ với tình dục. Tôi còn trẻ, mới 32 tuổi thôi, tầm này bạn bè đồng trang lứa vẫn đang rất "dồi dào" và nhiệt huyết. Thậm chí, đứa bạn thân của tôi còn suốt ngày khoe, kể về loạt "chiến tích" dài dằng dặc với đàn ông.
Vùng dậy nhìn cảnh tượng khắp căn phòng, tôi kinh hãi nhận ra mọi thứ ở đây thật sang chảnh, đẹp đẽ. Đây không phải là căn phòng tân hôn mà anh rước tôi về làm lễ bái gia tiên sáng nay.
Thế nhưng ai ngờ được sáng hôm sau ngủ dậy thì chỉ còn tôi trong căn phòng vắng lặng. Huế đã về trước từ bao giờ và không hề đánh thức tôi dậy. Tôi lấy điện thoại gọi cho em mà chẳng ai nghe máy.
Vậy ra đó là lý do mà chồng tôi thấy con không giống mình nhưng lại chẳng hề đặt nghi vấn bị “đổ vỏ”. Đâu như những người đàn ông khác, thấy con lớn lên không giống bố đã vội vàng đi xét nghiệm ADN kiểm tra quan hệ huyết thống.
Thế nhưng khi tôi bước vào phòng khách thì đập vào mắt là một cảnh tượng kinh hãi không thể tin nổi. Giữa nhà đặt chình ình một chiếc quan tài khiến tôi run rẩy sợ hãi.
Chỉ cần nhìn sơ qua bố trí và đồ vật trong căn phòng tôi đã biết là mình đi nhầm rồi. Đang định quay người trở ra luôn thì tình cờ tôi nhìn thấy một lọ thuốc mẹ Loan đặt trên bàn.
Nghĩ mà cũng thương thay cho cô ta, bụng bầu vượt mặt vẫn còn phải lao ra đường lúc đêm hôm làm công việc vất vả thế này để mưu sinh. Chắc chắn hoàn cảnh phải khó khăn lắm, có khi là mang bầu rồi bị gã đàn ông quất ngựa truy phong cũng nên.