Tối hôm đó, tôi nhắn tin cho vợ cũ hỏi vì sao cô ấy còn giữ hình cưới, nói muốn cùng cô ấy bắt đầu lại. Vợ cũ trả lời một câu khiến tôi nghẹn lời chết lặng.
Lần đầu mang thai, tôi không có kinh nghiệm nên vẫn đi giày cao gót. Hôm đó chẳng may sảy chân, tôi bị ngã và không giữ được con. Biết chuyện xảy ra ngoài ý muốn nên chồng không trách cứ. Chỉ có mẹ chồng của tôi là tối ngày chì chiết.
Sau khi ăn uống cùng mọi người thì tôi ra sau vườn để nhận điện thoại của sếp. Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy cháu trai của Vương. Vương có anh trai, đứa trẻ này là con của người anh đó.
"Chị ơi! Thế sau này chị có em bé, em bé gọi em là chú hay cậu nhỉ?\\" - câu hỏi ngây ngô mà đầy tình cảm này khiến không chỉ cô dâu mà ai nấy đều xúc động.
Ngày ra tòa ly hôn, tôi bế con nhìn sắc mặt chồng lạnh nhạt, hờ hững. Anh nhường quyền nuôi con cho tôi, còn anh chu cấp tiền nuôi dưỡng. Lúc chuẩn bị rời khỏi tòa, Quốc bất ngờ đi về phía tôi, vứt vào người tôi cái ba lô cũ trước mặt bố mẹ mình.
Cô ấy rất thích chồng quan tâm, chăm sóc, nhưng khổ một nỗi, muốn tôi kiếm nhiều tiền thì cô ấy phải chấp nhận thiệt thòi. Đằng này lần nào tôi đi công tác, vợ cũng hờn ghen vô cớ.