Xã hội

Nhịp vó ngựa đi qua miền ký ức

DNVN - Xuân lại về, nhẹ như một hơi thở. Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 đang đến trong khoảnh khắc đất trời khẽ nghiêng mình sang mùa mới, khi gió se lạnh còn vương trên mái hiên cũ, khi nụ đào vừa hé, cánh mai vừa chạm nắng. Thời gian dường như chậm lại, để con người kịp lắng nghe nhịp đập của lòng mình giữa bao bộn bề năm cũ.
Tết luôn bắt đầu từ những điều rất nhỏ: mùi lá dong tươi, hương thơm đặc trưng của lá mùi già, tiếng chổi quét sân chiều ngày 30, bếp lửa hồng hong ấm góc nhà...

Trong miền ký ức của mỗi người Việt, Tết là con đường làng ướt sương sớm, là bàn tay mẹ thoăn thoắt gói bánh chưng, là ánh mắt cha trầm ngâm bên ấm trà đầu xuân.

Dẫu đi xa đến đâu, lòng người vẫn hướng về khoảnh khắc trở về – nơi Tết chờ sẵn bằng sự bao dung và yêu thương.


Con ngựa trong văn hóa phương Đông không chỉ tượng trưng cho tốc độ, mà còn cho sự bền bỉ, trung thành và khát vọng vượt qua những dặm đường dài. Xuân Bính Ngọ vì thế mang theo lời nhắc nhở thầm thì: hãy bước đi vững vàng, dù phía trước còn nhiều gió ngược.

Một năm đã qua, đất nước đi qua không ít thăng trầm. Những lo toan cơm áo, những biến động của thời cuộc khiến nhiều người mỏi mệt. Nhưng Tết đến, mọi vết xước của thời gian như được xoa dịu. Người ta học cách đặt xuống những âu lo, gói ghém lại trong một năm cũ, để lòng nhẹ hơn khi bước sang mùa mới.


Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, Tết vẫn giữ cho mình một khoảng lặng hiếm hoi. Đó là lúc những chuyến xe xuân nối dài trên quốc lộ, chở theo niềm mong ngóng đoàn viên. Là cuộc gọi vội từ phương xa, chỉ để nghe một câu chúc bình an. Là nén hương lặng lẽ trước bàn thờ gia tiên – nơi quá khứ và hiện tại gặp nhau trong làn khói mỏng.

Xuân Bính Ngọ 2026 cũng là mùa của những ước nguyện giản dị. Không phải ai cũng cầu mong điều lớn lao mà chỉ mong một năm đủ đầy sức khỏe, đủ ấm áp yêu thương, đủ bình yên để đi hết những chặng đường đời. Trong từng gia đình, trong mỗi góc phố, mùa xuân đang được thắp lên bằng những niềm tin nhỏ bé mà bền bỉ. Tết không làm đất trời đổi khác, nhưng làm lòng người dịu lại.

Khi tiếng pháo giao thừa vang lên trong ký ức, những pháo hoa muôn màu rực rỡ của hiện tại, khi những lời chúc đầu năm được trao bằng ánh mắt chân thành, Xuân Bính Ngọ khẽ gõ cửa mỗi tâm hồn, nhắc nhớ ta rằng: dù có đi qua bao chặng đường gió bụi, sóng gió cuộc đời, điều còn lại sau cùng vẫn là nghĩa tình, là những nụ cười, những cái ôm nồng ấm của tình thân giúp hàn gắn vết xước, va đập của cuộc sống cơm áo gạo tiền.

Và rồi, khi mùa xuân đã thật sự ở lại, nhịp vó ngựa sẽ lại đưa con người bước tiếp những hành trình mới: chậm rãi nhưng vững vàng, lặng lẽ mà kiên tâm mang theo niềm tin rằng: phía trước luôn có một mùa xuân mới đang chờ.

Phương Hoàng
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo