Xã hội

Thời đồng tiền lên ngôi và món quà của người bán ve chai

(DNVN)- Hình ảnh người phụ nữ có khuôn mặt khắc khổ, đem chai dầu và bao gạo nhỏ đến tặng quán cơm chay giá 5.000 đồng. Những chén cơm từ quán đã cứu chị rất nhiều bữa đói. Và chị đã gom nhặt từng đồng bạc...để những người khó khăn như chị có được chén cơm dằn lòng.

Cộng đồng mạng chia sẻ hình ảnh và dòng cảm xúc, được cho là "lay động lòng người". Một câu chuyện hoàn toàn có thực trong cuộc sống mà khoảng cách giàu- nghèo ngày một doãng ra, nhất là nơi đô thị phồn vinh.

"Rằng trong hoạn nạn mới hiểu được lòng nhau".

Chủ nhân bức ảnh này viết: Một người phụ nữ trung tuổi, dáng vẻ lam lũ, khắc khổ, bán ve chai bước vào quáncơm Thiên Phước 5.000 đồng tại số 62 Nguyễn Chí Thanh (quận 11,TPHCM)với bao gạo và chai dầu ăn.


Chị nói với chủ quán rằng, chị mang ơn quán cơm này vì đã cứu chị rất nhiều bữa đói. Tuy nghèo khó nhưng chị không quên ơn, và gom góp từng đồng, cuối năm đểdành mua 1 bao gạo và 1 chai dầu, tặng lại quán để có thể giúp thêm những người khốn khó khác.

Có lẽ đó là một trong những bức ảnh đẹp nhất về chân dung con người, trong hoàn cảnh của xã hội ngày nay.

Tôi cứ ngắm mãi khuôn mặt chị, đó là một người đàn bà chắc chắn đã trải qua rất nhiều khó khăn, đói khát. Một khuôn mặt điển hình của những người lao động vất vả ngoài đường.

Vậy mà trong khoảnh khắc ấy, chị thật đẹp. Vẻ đẹp tỏa ra từ bên trong, từ hành động cao cả, nghĩ đến người khác, những người khó khăn hơn mình, nên dù nghèo, chị vẫn gom nhặt từng đồng tiền lẻ để mua bằng được một bao gạo con con, một chai dầu ăn mang đến quán.

Trong cái thời buổi đồng tiền lên ngôi, tình người lạnh lẽo, lối sống ích kỷ lan tràn thì tấm lòng của người đàn bà bán ve chai lại càng đẹp hơn bao giờ hết. Nó cho thấy dù chị nghèo khó thật đấy, nhưng chị giàu có hơn vạn lần người khác, những người chưa một lần chìa tay ra san sẻ cho đồng loại.

Biết được câu chuyện này, chẳng phải chúng ta đang cảm thấy trái tim mình ấm áp, tâm hồn mình thư thái và hạnh phúc hay sao? Bởi người đàn bà bán ve chai ấy, chẳng ai biết tên chị là gì, giờ đang tá túc ở đâu, nhưng hành động của chị đã cho chúng ta có thêm niềm tin, rằng những người tốt và những tấm lòng cao cả ở đời còn nhiều lắm. Họ là con người đúng nghĩa với những điều tốt đẹp nhất của danh từ này.

Tôi tin những người như chị, nếu làm người bán hàng sẽ không bao giờ gian tham dối trá hay bớt xén của ai một đồng một hào nào. Nếu làm người công nhân, sẽ có trách nhiệm đến cùng với sản phẩm của mình. Nếu làm một công chức, sẽ cống hiến tận tâm cho xã hội.

Một cộng đồng muốn tốt đẹp thì không thể không dựa vào từng cá nhân tốt đẹp, một cái cây muốn tươi tốt, bền chắc thì phải có bộ rễ khỏe mạnh. Đạo đức là gốc rễ của mọi vấn đề. Tiếc là ngày nay, xã hội với không ít người, vì quá coi trọng đồng tiền nên đã xem thường nó, coi rẻ nó, khiến cho mọi thứ lộn xộn, đảo điên.

Chị chỉ quanh quẩn sáng tối với cái vỏ chai, mảnh giấy vụn. Hạnh phúc của chị chỉ là sau một năm làm ăn cần mẫn, mua được bao gạo, chai dầu đến cảm ơn quán cơm đã cứu đói chị và san sẻ tình thương cho những người đồng cảnh ngộ. Nhưng cuộc đời của chị, thanh sạch và đáng kính trọng biết bao nhiêu.

Những bài học lý thuyết về đạo đức, tình người sẽ không bao giờ khiến chúng ta thấm thía bằng hành động của người đàn bà bán ve chai ấy.

Cầu mong cho những tấm lòng cao cả ấy sẽ được tiếp nối, sẽ lan rộng ra để duy trì sự tốt đẹp và làm sáng thêm hai chữ “đạo nghĩa” trong đời sống này.

PV (lược ghi)
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Xem nhiều nhất

Cột tin quảng cáo