Kết hôn, phần lớn điều mà tôi gặp đều là đau khổ, vậy mà trước đó tôi bị “ảo tưởng” sẽ hạnh phúc lắm. 25 tuổi lập gia đình, 34 tuổi mới được có cảm giác làm mẹ là như thế nào.
Biết bạn trai đang bắt cá hai tay tôi quyết định chia tay. Nhưng Hùng bảo chia tay cũng được nhưng phải vào nhà nghỉ một lần cuối cùng anh, nếu không thì tôi phải trả lại 100 triệu không thiếu một đồng.
Quê chồng tôi ở Ninh Bình, tôi mới về chơi một lần thì thấy khá hoàn cảnh, nhưng đó không phải là vấn đề với tôi. Tôi xác định sau đám cưới chúng tôi cũng sẽ sống ở Hà Nội, còn công việc và con cái ở đó, cùng lắm là về thăm bố mẹ chồng hoặc có việc gì thì về thôi.
Tôi vừa bước vào phòng, vợ đã vội mang gối xuống đất nằm và bảo sẽ không làm chuyện ấy với tôi. Bởi vì cô ấy thấy bản thân không xứng với tình yêu của tôi.
Vợ bảo con bé là hàng xóm của cô ấy, bố mẹ đã mất, phải sống bằng sự cưu mang của cả làng. Thương nhỏ quá nên muốn đưa về nuôi và giúp vợ chồng tôi những việc vặt trong nhà.
Ngày xuất viện, chỉ có tôi với cô bạn thân, không thấy bóng dáng của bạn trai. Tôi đau lắm nhưng qua biến cố lần này cũng biết được bản chất thật của anh ấy.
Nhìn ngôi nhà nhỏ xíu cũ kỹ là tôi biết cuộc sống của cô bạn không giàu có gì. Gặp lại tôi cô ấy có vẻ rất ngạc nhiên và mừng rỡ, chúng tôi ôn lại rất nhiều chuyện cũ nhưng Loan không muốn nhắc một chút nào về cuộc sống hiện tại.
Bỏ công sức nuôi dạy con riêng của chồng 10 năm nhưng cuối cùng khi lấy vợ, cậu con trai nhất quyết không cho mẹ kế đến đám cưới. Khi mẹ kế lén đến nơi thì không thể tin được vào điều trước mắt mình.