Tôi là vợ hai của chồng. Hồi mới cưới, tôi thường xuyên bị dằn vặt bởi chính quá khứ của chồng. Nói cách khác, tôi ghen với vợ cũ anh. Họ đã bên nhau 8 năm ròng, cùng nhau xây dựng nhiều thứ nhưng cuối cùng lại chia tay vì bất đồng quan điểm dạy con và mâu thuẫn với gia đình hai bên.
Cuộc sống của chúng tôi đã từng rất ổn định, kinh tế vững vàng. Tôi kiếm được nhiều tiền hơn chồng vì thế cũng bận bịu hơn. Tại một thời điểm, cảm thấy quá tải, mà lại nghĩ mình kiếm vậy cũng tạm rồi, tôi đã đưa ra quyết định là nghỉ việc ở nhà, tôi muốn dành nhiều thời gian cho bản thân và con cái.
Tôi là một bà mẹ có con trai. Từ nhỏ cháu đã là niềm tự hào của tôi, là nơi tôi gửi gắm nhiều hy vọng. Tôi chẳng mong thằng bé sẽ thành đạt giàu sang, chỉ mong nó có một công việc tốt, cuộc sống bình thường hạnh phúc bên một người vợ hiền và những đứa con xinh, hiếu thuận với mẹ cha, vậy là tôi vui rồi.