Khi em chồng mang bầu, mẹ chồng lập tức xin bên thông gia cho cô ấy về đây sinh sống. Thế nhưng, bà lại đưa ra yêu cầu là vợ chồng tôi phải góp tiền nuôi em.
Vợ tôi dần dần từ lạc quan bắt đầu chuyển sang lo sợ rồi cuối cùng gần như suy sụp. Tôi biết cô ấy vì chuyện này mà rất khổ tâm. Có nhiều đêm chợt tỉnh giấc, tôi vẫn nghe thấy tiếng vợ đang khóc. Nhìn người phụ nữ mà mình yêu như vậy, trái tim này đau xót lắm thay.
Bố chồng tôi vì chuyện không có cháu nên mỗi lần tôi về đều mặt nặng mày nhẹ. Tôi chào thì cũng chỉ : “Không dám, chào chị.” Cơm tôi nấu thì sẽ không ăn, đồ tôi mua sẽ không nhận. Xong cứ hở ra lúc nào là lại xui chồng tôi bỏ vợ.