Lúc mới cưới, anh ấy bảo vợ chồng ráng mua nhà rồi sinh con. Bây giờ bọn em đã có nhà, nợ nần trả đã gần xong nhưng anh ấy vẫn không muốn em sinh con...
Tôi đã sống một cách khác đi, tìm cho mình những công việc riêng để không còn quan tâm nhiều đến những cư xử của những người xung quanh. Thời gian dần trôi qua, tôi cũng bỏ luôn mong muốn mẹ chồng thay đổi vì tôi biết điều đấy là không thể. Chỉ là tôi tìm cách để ít phải chạm trán với bà hơn thôi.
Tôi cưới vợ trẻ kém mình tới 7 tuổi. Hương xinh đẹp, nhẹ nhàng, tính cách dễ chịu. Bố mẹ tôi cũng rất hài lòng với người con dâu ngoan hiền như cô ấy. Chỉ có tôi là bứt rứt không yên. Cô ấy quá nhút nhát và dường như lãnh cảm trong chuyện chăn gối.
Tối đó, khi khách khứa đã về cả, công việc xong xuôi anh dắt tôi về phòng tân hôn thay đồ để tắm giặt nghỉ ngơi. Nhưng vừa về tới phòng thì điện thoại của anh đổ chuông.
Hoảng hồn, tôi gọi ngay taxi đi cấp cứu. Tôi định gọi điện cho bố mẹ nữa nhưng vội quá nên định có gì sẽ gọi phụ huynh hai bên sau. Dù gì tôi cũng khá xấu hổ vì ngay đêm động phòng đã đến mức phải nhập viện. Nhưng rõ ràng là tôi đã rất cố gắng nhẹ nhàng, không hiểu sao lại như vậy.
Vừa bước xuống xe tiến vào trong rạp cưới, tôi bỗng thất thần khi nhìn thấy chú rể. Người đàn ông mặc áo vest đang đứng cùng cô dâu trên kia chẳng phải là người đàn ông vẫn hằng đêm đầu gối tay ấp hay sao.
Sau hai năm về sống chung với anh, giờ tôi chỉ ước mình có thể trở thành người tình của chồng, được đi ăn uống, được chiều chuộng và không phải cắm mặt tất bật với công việc nhà.
Khi phát hiện Thăng có những hành động lạ với Hòa, tôi chẳng tra hỏi hay ghen tuông. Ngược lại, tôi cố tình mời cô bạn thân tới nhà chơi, tạo cơ hội cho cả 2 ở riêng với nhau nhiều hơn.