Mọi người bảo tôi điên khi cố cưới "vợ hư". Nhưng chỉ có tôi hiểu, mình đang làm gì và cần gì. Chỉ không ngờ, sau đêm tân hôn, dấu vết lạ ấy lại xuất hiện khiến tôi kinh ngạc vô cùng.
Trên bàn trang điểm hơi bừa bộn của em có một mẩu giấy lạ bị vo tròn. Tôi nhặt lên xem thì là một bức ảnh. Bàng hoàng hơn, đó không phải là một bức ảnh bình thường.
Và em phát hiện một bóng người đứng ở cạnh giường của vợ chồng, em hét lên kinh hãi. Chồng em bị giật mình choàng dậy. Bóng người kia cũng hoảng hốt, ú ớ lên tiếng.
Sau khi mua được nhà, tôi đã thuyết phục mẹ lên sống chung 1 thời gian để chăm cháu giúp. Thế nhưng Hương, vợ tôi luôn càu nhàu: "Mẹ chồng rất khó chiều, kén ăn. Anh xem thế nào mà góp ý...".
Mà người nói chuyện này cho tôi lại không phải em. Em thử thai ở nhà và nói với chị gái rằng em đã có thai, hơn nữa còn không muốn giữ lại đứa bé. Chị hoảng quá nên mới gọi cho tôi, sợ rằng chúng tôi có xích mích gì và bảo tôi mau khuyên nhủ em.
Khi cặp vợ chồng ấy tìm đến với xấp tiền dày cộm cũng là lúc tâm trí tôi hoang mang rối rắm, đau đớn đến ngã quỵ. Cho họ nhận con nuôi hay gắng gượng qua ngày để ở bên con đây.