“Xin lỗi, anh có phải…”, mình nhẹ nhàng lên tiếng. Người đó ngẩng mặt lên nhìn mình. Vừa nhìn rõ mặt đối tượng xem mặt của bản thân, mình kinh hãi không thốt nổi nên lời.
Kẻ thứ ba đang luống cuống mặc quần áo. Cô ta cúi gằm mặt. Tôi lao đến muốn xem mặt cô ta. Chúng tôi giằng co nhau, để khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, tôi hóa đá tại chỗ. Tại sao lại là Thu.