Những cơn nghén ngẩm, nôn ọe khiến tôi quá mệt mà phải xin nghỉ làm không lương ở nhà 1 tháng cho lại sức. Song chỉ được 1 tuần, tôi đã xin đi làm lại luôn vì không thể chịu nổi.
Bố chồng đập tay xuống bàn nói tôi ghê gớm, hỗn láo rồi đuổi ra khỏi nhà. Về đến nhà tôi vẫn bực dọc và thấy bố chồng vô lý. Đã không chăm chút, lo lắng cho con cái lại còn đòi hỏi phụng dưỡng.
Tôi năm này 27 tuổi, đến tuổi lấy chồng theo quan niệm của các cụ. Bố mẹ tôi sốt ruột giục giã mãi tôi mới chịu yêu. Được 6 tháng thì chúng tôi bàn chuyện cưới. Người yêu tôi chẳng phải ai xa lạ, là bạn học cùng cấp 3, cũng khá hiểu nhau rồi. Bố mẹ chồng cũng biết tôi từ khi tôi học chung lớp với anh ấy.
Sau khi chồng qua đời, tôi vẫn sống cùng bố mẹ chồng. Tôi dặn lòng phải làm chỗ dựa vững chắc cho ông bà, không để bản thân sa ngã trước những người đàn ông khác.
Ánh mắt chồng sắp cưới của tôi không rời phù dâu đến nửa giây đồng hồ. Anh cứ đứng như vậy, nhìn chằm chằm. Sau đó, anh đột ngột đưa tay ôm ngực, cả người khuỵu xuống.