"Những lúc mình ốm nghén không ăn nổi dù một miếng cơm nhưng anh cũng không một lời quan tâm, động viên xem tình trạng sức khỏe của vợ như thế nào", người vợ kể.
Tôi sợ hãi vội cầm thanh gỗ đã chuẩn bị sẵn rồi tôi tiếp tục hỏi người ngoài cửa là ai. Lúc này họ dường như đã mất kiên nhẫn, bực dọc nói rằng họ chẳng thèm làm gì tôi đâu, giục tôi mở cửa ra mà nhận người nhà.
Tôi nghĩ bản thân mình là một trong những người phụ nữ may mắn vì được sinh ra trong gia đình khá giả, hạnh phúc. Khi lấy chồng, tôi được bố mẹ đẻ cho một căn nhà mặt phố, thế là nghiễm nhiên chẳng phải cố gắng gì cũng có nơi ra nơi vào.
Tôi giận điên người, sẵng giọng hỏi chị tại sao chăm mẹ chồng ốm mà chị mang cháo suông loãng thế này. Mẹ đang ốm, không bồi bổ được những thứ đắt tiền thì thôi, ít nhất cũng phải ăn uống cho đủ chất chứ.
Tôi sửng sốt khi thấy số tiền 300 triệu đặt trên bàn. Hỏi chồng, anh nói anh sắp đi làm lại và đây là tiền họ ứng trước cho anh để trả nợ. Nhưng khi biết người đưa số tiền ấy, tôi sốc đến ngã quỵ.
Để chứng minh mình không mệt, anh còn bế thốc tôi lên, đi về phía phòng ngủ. Tôi ôm chặt cổ anh cười khanh khách. Nhưng khi anh đi qua vị trí đặt thùng rác, ánh mắt tôi chợt nhìn thấy mấy thứ bên trong thùng rác ấy thì lập tức đứng hình.
"Đêm đầu tiên sau ngày ly hôn, tôi nằm mãi mà không ngủ được. Lúc tỉnh dậy đi ngang qua cửa phòng vợ chồng em trai, tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại của họ", người đàn ông chia sẻ.