Hồi tôi lấy T, nhà anh chỉ có mẹ con đơn chiếc, cuộc sống hiu quạnh rất tội nghiệp. T kể bố anh bỏ rơi mẹ con anh từ khi anh 4 tuổi. Ông ấy chê cuộc sống nghèo khổ nên quyết tâm đi làm ăn xa. Vài năm đầu, ông ấy còn về thăm mẹ con anh hoặc gửi tiền về. Sau thì bặt tăm hẳn. Nghe đâu ông ấy có vợ mới rồi.
Vợ chồng tôi là dân tỉnh lẻ đến thành phố làm việc, ở trọ được 4 năm nay. Nhờ nhen nhúm, tiết kiệm, vợ chồng tôi đã có 300 triệu trong tay. Hôm qua, chồng bảo tôi sẽ lấy hết số tiền đó để mua nhà chung cư 2 tỷ. Tôi giật nảy mình. Có 300 triệu mà đòi mua nhà 2 tỷ, chồng tôi đang "nằm mơ" đấy à.
Mấy năm nay, tôi không bao giờ nhắc đến tên bố nữa. Bố mẹ tôi ly hôn vì những mâu thuẫn liên quan đến nhà nội. Mẹ tôi không đi bước nữa, sống cô đơn, lấy tôi làm niềm vui và chỗ dựa để sống.
Anh thúc giục tôi phải làm đám cưới nhanh chóng. Nhưng ngay đêm tân hôn, tôi đã vô cùng choáng váng sau tiết lộ của chồng. Cả đêm tôi không sao ngủ được mà nước mắt cứ thế chảy ra.