Bạn bè chơi với nhau đã nhiều năm, tôi không nghĩ là mình lại bị lừa một cách trắng trợn như vậy. Liệu có khi nào bạn tôi cũng bị lừa ở ngay khâu nhập hàng không.
Cô không cổ xúy cho việc bố mẹ không hạnh phúc mà cứ phải chịu đựng nhau vì con. Người mà cô nghĩ đến là chồng. Dù gì, anh cũng là người rất trân trọng gia đình, rất yêu vợ con.
Nhìn con gái đau khổ, trong lòng tôi không thể chịu đựng được. Đêm nào tôi cũng suy nghĩ tìm cách giải quyết, thương cho số phận của con gái mình nên không tài nào chợp mắt nổi.
Từ khi có con, cô dành hết thời gian, sự lo lắng cho con. Con thường xuyên đau ốm nên cô chăm sóc con rất kỹ. Cô tất bật với con suốt ngày mà không đoái hoài gì đến chồng.
5 năm hôn nhân, cuộc sống của vợ chồng cô chỉ gói gọn trong hai từ "tẻ nhạt". Do cô đã "tặc lưỡi" lấy chồng chỉ vì mưu cầu một hôn nhân bình dị. Bình dị không thấy, chỉ thấy hôn nhân bên bờ vực thẳm vì cả hai đều không nồng nhiệt, thiết tha.
Tỉnh lại sau khi bị nhóm đòi nợ thuê chém, con trai tôi âm thầm mang toàn bộ tiền tích cóp để trả nợ cho bố mẹ của người yêu. Tôi biết chuyện và phát điên lên.
Mới gần 4 năm lập gia đình, cô trở thành một con người phụ thuộc, mất hết bản lĩnh. Những huy hoàng của trước kia đã không còn và lúc này cô hiểu, lỗi không chỉ do số phận, mà vì cô.
Khi cầm kết quả xét nghiệm ADN trên tay, khi biết thằng bé không cùng huyết thống với tôi, tôi đã đứng không vững, phải bám chặt vào lan can để không ngã quỵ.
5 năm làm mẹ đơn thân, cô chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ "đi bước nữa". Cô sợ hôn nhân. Cô mất niềm tin vào đàn ông. Cô chỉ muốn một cuộc sống bình yên bên con gái. Thế nhưng, tình yêu đến bất ngờ khiến mọi kế hoạch của cô thay đổi.
Cơn bực bội bỗng tan biến đi đâu hết, cô lại mủi lòng, thấy thương anh. Cô lặng lẽ đi lấy khăn tắm và quần áo cho chồng. Giận anh cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ làm mọi chuyện rối thêm.