Hải và tôi đều không muốn nói ra sự thật về cô người yêu cũ của anh, cho tới bữa cơm hôm ấy. Mẹ chồng có thái độ rất quá đáng với tôi, bà hất đổ cả mâm cơm chỉ vì món canh bị mặn.
Tôi sững sờ, lao đến bế con, tức giận quá nên tôi quát bà hỏi bà đang nói cái gì vậy. Thế là bà giẫy ra đó bảo tôi láo toét, bà còn gọi điện gọi chồng tôi về.
Cô ấy khóc mếu nói với tôi, xin tôi tha thứ khi trót ngoại tình. Dù đau đớn nhưng tôi cũng quyết định bỏ qua vì vợ nói chỉ đơn giản là muốn có tiền nuôi con. Tôi không ngờ, phía sau đó là cả 1 bí mật được giấu kín gần chục năm qua.
Đang chờ Cún nhỏ - cô tình nhân bé bỏng của tôi trang điểm rồi ra bãi tắm, tôi bỗng nhận được cuộc gọi của mẹ. Ngay sau khi cúp máy, tôi lập tức nhờ người đặt vé máy bay trở về Hà Nội.
Cho đến sáng nay, khi tôi tỉnh dậy thì không thấy cô ấy đâu nữa, chỉ còn lại bức thư mà thôi. Cô ấy nói cảm thấy có lỗi với tôi nên đã rời đi, chỉ để lại lá đơn ly hôn.
Ngày tôi đưa anh về ra mắt, bố mẹ tôi mừng rơi nước mắt vì cuối cùng con gái đã chịu lấy chồng. Tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi khi mỗi lần về nhà bố mẹ đều hỏi chuyện chồng con.
Sau khi vào nhà vệ sinh rửa tay chân thì bạn trai tôi chẳng nói chẳng rẳng mà đột ngột bỏ ra ngoài. Cái tôi nhận được 1 tiếng sau là dòng tin nhắn đòi chia tay.
Tối đó tôi lén lấy điện thoại của Khánh, mở phần tin nhắn lên thì anh đã xóa hết tin tổng đài. Tôi hoang mang nghĩ, nếu tin tổng đài thì cần gì phải xóa? Tôi bỗng nảy ra 1 ý, tìm trong danh bạ của Khánh.
Hôm đó tôi vừa hẹn một chị ở cùng chung cư đi siêu thị thì phát hiện ra quên ví tiền nên quay lại. Tôi chẳng ngờ, đó cũng là lúc mình nghe được sự thật đáng sợ.