Đời sống

Đi ăn nhà hàng, đến cuối bữa mẹ chồng cẩn thận lấy tiền ra đưa cho phục vụ khiến chúng tôi nhìn nhau bối rối, nghẹn ngào

Cuối bữa ăn, mẹ chồng lấy từ trong túi xách cũ một bọc đen nhỏ rồi cẩn thận mở ra xem.

Mẹ chồng giật phắt lấy cháu đòi đi xét nghiệm ADN, tôi vứt lại tờ giấy khiến bà ngất lịm / Trước khi mẹ chồng về, tôi đã lén lục túi xem chồng cho bà bao nhiêu tiền, để rồi khi thấy thứ trong đó, tôi choáng váng vì không ngờ tới

Mẹ chồng tôi rất hiền. Khi tôi về làm dâu, mẹ tằn tiện chắt chiu từng đồng cho vợ chồng tôi mua đất mua nhà. Bà còn bảo cứ để vợ chồng tôi đứng tên sổ đỏ, bà không can dự đến, coi như cho hẳn chúng tôi để an cư lạc nghiệp. Trên đời này, chắc chẳng có được mấy người như mẹ chồng tôi đâu.

Mỗi tuần chúng tôi đưa con về chơi với ông bà nội một ngày. Ngày đó, mẹ chồng sẽ nghỉ bán hàng ở chợ, dành hết cả ngày chơi với cháu. Cuối ngày, bà lại gói ghém đủ thứ, từ quả trứng gà đến con vịt, mớ rau cho tôi đem lên thành phố. Ấy thế mà tôi mua gì biếu mẹ hoặc cho mẹ tiền, mẹ đều kiên quyết không lấy.

Hôm qua là sinh nhật mẹ chồng tôi. Tôi bàn với chồng đưa mẹ lên thành phố, ăn nhà hàng một lần cho biết. Từ trước đến giờ, mẹ chồng chưa từng rời khỏi quê, chưa từng đặt chân vào nhà hàng sang trọng nào. Giờ chúng tôi cũng dư dả nên muốn đưa mẹ đi đây đi đó cho biết với mọi người.

Đi ăn nhà hàng, đến cuối bữa, mẹ chồng cẩn thận lấy ra một thứ đưa cho phục vụ khiến chúng tôi nhìn nhau bối rối, nghẹn ngào - Ảnh 1.

Liệu tôi có nên mời mẹ chồng lên ở cùng mình, dạy cho cháu học và báo hiếu bà không? (Ảnh minh họa)

Thế nhưng sau khi nghe tôi nói, mẹ chồng lại lắc đầu. Bà nói cứ mua món gì về nhà ăn cũng được, không cần đi ăn những nơi sang trọng, tốn nhiều tiền lắm. Tôi thuyết phục mãi không được, đành phải để con gái thuyết phục bà. Quả nhiên mẹ chồng tôi thương cháu nên đồng ý. Trước khi đi, tôi lựa cho mẹ bộ đồ mới nhất, trang điểm cho bà. Mẹ chồng tôi cứ nhìn mình trong gương, nói với tôi đã mấy chục năm rồi, từ ngày cưới đến nay bà mới lại trang điểm. Tôi nghe mà chạnh lòng.

Đến nhà hàng, mẹ chồng tôi cứ lựa món mãi vẫn không gọi được món nào. Tôi hỏi thì bà nói khẽ thức ăn ở đây mắc quá, bà tiếc tiền. Tôi cười xòa, gọi luôn vài món mẹ thích ăn. Nào ngờ cuối bữa, khi tôi gọi phục vụ đến thanh toán, mẹ chồng lại lấy từ trong túi xách cũ một bọc đen. Rồi bà mở bọc, cẩn thận lấy tiền ra trả cho nhân viên khiến vợ chồng tôi bối rối nhìn nhau.

Dù tôi đã bảo mẹ cất tiền đi, tôi trả được nhưng mẹ vẫn không chịu. Bà nói không muốn làm khổ con, tội con lắm. Nghe câu nói ấy, tôi nghẹn ngào, rớm nước mắt. Mẹ chồng mà chẳng khác gì mẹ ruột, thương tôi cứ như con cái trong nhà. Trên đường về, mẹ vui vẻ lắm, bảo lần đầu đi ăn ở một nơi sang trọng như thế, tốn tiền thật nhưng được mở rộng tầm mắt.

Hiện tại, tôi đang bàn với chồng bán nhà ở thành phố để về quê sống cùng bố mẹ chồng cho vui. Dù sao thì chồng tôi cũng là con trai một, trước sau cũng phải về quê để phụng dưỡng bố mẹ và hương khói cho ông bà. Nhưng vấn đề là con tôi vẫn đang học ở thành phố, rồi công việc của chúng tôi cũng thế. Nếu về quê ở, gần bố mẹ nhưng đi làm lại vất vả hơn rất nhiều. Dẫu vậy, cứ nghĩ đến cảnh bố mẹ chồng về già đau bệnh không ai chăm là tôi lại xót ruột. Theo mọi người, tôi nên quyết định như thế nào đây?

1
 
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Cột tin quảng cáo

Có thể bạn quan tâm