Đời sống

Tuyên bố thà ly hôn chứ không bỏ bạn, khi tỉnh dậy trong viện nhìn vợ bầu ngồi bên tôi ân hận vô cùng

Tôi nằm viện chục ngày cũng chỉ có vợ chăn vì bố mẹ 2 bên đều lớn tuổi, anh em thì đều ở xa không ai đỡ đần được. Vợ tôi đang bầu bí tháng cuối mà cứ phải chạy đi chạy lại nên bị vỡ ối đẻ non mất gần 1 tháng...

Tôi bị chồng đuổi ra khỏi nhà, mẹ chồng bất ngờ gây bão với hành động không ai ngờ tới / Chồng vừa vào bếp đã bị mẹ chồng mắng sa sả, nhưng câu phản pháo của nàng dâu khiến bà lập tức "im thin thít"

Tôi tham gia nhiều hội nhóm, kết giao nhiều bạn bè nên bình quân một tuần đi uống bia với bạn 4-5 lần, hết hội này đến hội khác, rồi karaoke xả stress. Lúc đầu vợ tôi cũng phàn nàn nặng nhẹ, chì chiết đủ kiểu, tôi giải thích không được liền bảo:

“Anh nói ngay từ đầu rồi chứ không phải không. Làm vợ anh em phải chấp nhận chuyện anh giao lưu bạn bè nếu không thì em muốn quyết sao cứ việc. Anh nói thẳng, anh có thể sống không cần vợ chứ không thể không có bạn bè”.

Tôi là người trọng thể diện, trọng tình nghĩa nên nhiệt tình với anh em bạn bè, hễ có ai gặp hoạn nạn, ốm đau hay việc gì cần đều sẵn sàng giúp đỡ. Nói thẳng, vợ con có thể nhịn một hai bữa không chết nhưng sĩ diện thằng đàn ông nó lớn lắm. Bạn nhờ mà mình không giúp được thì họ khinh cho. Một khi mình đã không được bạn coi trọng, tiếng gáy nó cũng yếu hẳn đi trong hội chơi, lúc đó làm sao mà ngẩng mặt lên được.

Tuyên bố thà ly hôn chứ không bỏ bạn, khi tỉnh dậy trong viện nhìnvợ bầu ngồi bên tôi ân hận vô cùng - 1

Tôi tuyên bố thẳng với vợ, tôi thà ly hôn chứ không thể bỏ bạn bè. (Ảnh minh họa)

Đợt này vợ tôi bầu bí đứa thứ 2, cô ấy hay cằn nhằn, trách móc chồng nhiều. Cứ hễ thấy chồng về muộn là kiểu gì cũng phụng phịu than:

“Người ta chửa đẻ có chồng ở bên chăm từng tí. Đằng này em bầu 2 đứa như mẹ đơn thân, khám thai 1 mình, nuôi con cũng 1 mình”.

Vợ càm ràm nhiều tôi chán cứ bơ như không thấy, kệ cho cô ấy tự nói tự nghe. Cho tới 2 tháng trước tôi uống rượu say không làm chủ được tay lái, đâm vào một chiếc ô tô. Cú va chạm khiến tôi gãy mất chân bên trái còn người kia không bị thương tích gì nhưng xe của họ bị hư hại khá nhiều. Vì tôi đi sai đường lại có nồng độ cồn trong người cao thành ra chủ xe không chịu thương lượng, quyết đòi bồi thường xe, tính ra cũng phải mấy chục triệu.

Lúc vào viện, tỉnh rượu nghĩ vợ đang bầu tháng cuối mà nghe tin chồng tai nạn sẽ hoảng mà ảnh hưởng tới cái thai nên tôi cố bình tĩnh lấy điện thoại gọi cho đám bạn thân nhờ giúp đỡ. Cứ nghĩ anh em chí cốt lúc hoạn nạn có nhau chúng nó sẽ lao đến xúm vào mỗi người giúp một ít, nhưng thằng nào cũng từ chối với lý do:

“Em đi công tác chưa về”, hay “Vợ tôi đang ốm, tôi không đi được”, có đứa còn “lươn” tới mức bảo: “Mình đang ở quê làm đám tang ông nội vợ”,trong khi đó tôi nhớ cách đó cả năm nó đã kể ông nội vợ mất phải về quê chịu tang gấp rồi.

 

Còn đang chưa biết xoay xở thế nào thì tôi thấy vợ lếch thếch chân thấp chân cao chạy vào. Hóa ra, đám bạn tôi không tới lại gọi cho vợ tôi. Nghe tin chồng bị tai nạn, cô ấy vội bắt xe vào viện với chồng tới dép cũng đi nhầm 2 cái khác nhau.

Thấy chồng, cô ấy vội nhào đến, nước mắt giàn giụa:

“Khổ quá, anh đi đứng thế nào mà lại đâm xe ghê như vậy hả? Ngoài chân ra còn bị chỗ nào nữa”.

Nhìn vợ, tôi xót ruột lại cũng áy náy nên nhẹ nhàng bảo:

“Anh không sao nhưng người ta bắt anh bồi thường tiền sửa chữa xe. Lần này thì anh đền ốm…”.

 

Vợ tôi động viên:

“Thôi việc đã rồi, anh không bị sao là may rồi. Tiền cứ từ từ tính, cần thì em về ngoại vay để đền cho người ta”.

Tuyên bố thà ly hôn chứ không bỏ bạn, khi tỉnh dậy trong viện nhìnvợ bầu ngồi bên tôi ân hận vô cùng - 2

Lúc hoạn nạn gọi không bạn bè nào tới giúp chỉ có mình ở cặm cụi ở bên chăm, khi ấy tôi mới nhận ra mình quá sai với vợ. (Ảnh minh họa)

Tôi nằm viện chục ngày cũng chỉ có vợ chăn vì bố mẹ 2 bên đều lớn tuổi, anh em thì đều ở xa không ai đỡ đần được. Vợ tôi đang bầu bí tháng cuối mà cứ phải chạy đi chạy lại nên bị vỡ ối đẻ non mất gần 1 tháng, con phải nằm lồng kính cũng chỉ vì sự vô tâm, vô trách nhiệm của tôi.

 

Khổ hơn nữa, vì tôi bị gãy chân phải chống nạng vợ ở cữ cũng không chăm sóc được, cô ấy phải tự chăm con, làm việc nhà mà không kiêng khem gì được. Nhiều người tới chơi nhìn cảnh vợ tôi đẻ phải vừa chăm con vừa chăm chồng thương quá bảo:

“Đàn bà đẻ xong không kiêng được sau về già khổ lắm đó”.

Vợ tôi chỉ cười đáp:

“Hoàn cảnh thì phải chịu chứ biết làm sao”.

Những lúc ấy tôi vừa thấy hổ thẹn, vừa thương vợ vừa ân hận. Sau khi khỏi chân, tôi quyết gác hết các mối quan hệ bạn bè, hội họp bên ngoài để tập trung chăm lo, bù đắp lại những vất vả, thiệt thòi mà vợ phải chịu và hứa sẽ không bao giờ phải để vợ buồn lòng vì mình nữa.

 

1
 
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Cột tin quảng cáo

Có thể bạn quan tâm