Khám phá

Ngôi nhà 'ma ám' khiến hai đại gia đình chết thảm ở Bắc Giang

Sau khi 3 người nhà ông Khanh lần lượt qua đời, gia đình mới chuyển ngôi nhà đến cũng gặp tai họa.

Một ngôi nhà ở thôn Xuân Biều (xã Xuân Cẩm, Hiệp Hòa, Bắc Giang) trở nên nổi tiếng trong huyện bởi những chuyện rợn người. Sở dĩ, người ta sợ hãi ngôi nhà đó, là bởi hai gia đình đã sinh sống ở ngôi nhà này gặp vận rủi khiến nhiều người mất mạng.

Ngôi nhà tan hoang, nằm trên doi đất rìa làng. Cạnh doi đất ấy là cái ao rất lớn, nhưng bèo chen chúc kín mít. Giữa ao, có một mô đất, với ngôi nhà hoang, xung quanh không một bóng người. Khu nhà hoang không có cổng, giếng nước chơ vơ trước nhà, nước nhiều ăm ắp, nhưng cỏ mọc trùm kín thành giếng. Cảnh tượng bên trong hoang tàn, u ám. Gian nhà chính chỉ có chiếc bàn thờ lạnh lẽo, không có khói hương.

Ngay phía sau ngôi nhà hoang tàn đổ nát, là ngôi nhà của vợ chồng bà Nguyễn Thị Gái và ông Tạ Văn Hìu. Bà Gái kể, năm 1976, vợ chồng ông Tạ Văn Khanh tìm đến san đất, lập vườn ngay cạnh nhà bà.

Theo bà Gái, tại đây, khá nhiều bộ đội đã hy sinh, chôn cất ở quanh khu vực. Gò đất nơi gia đình ông Khanh đến ở cũng có nhiều mồ mả hoang, mà người xưa chôn vùi qua loa, chứ không xây mộ kiên cố như bây giờ. Những người chết đuối trôi nổi ở sông Cầu, mắc vào đoạn sông này, người dân trong làng cũng vớt lên, chôn vùi quanh đó. Chính vì thế, mảnh đất này khá u ám, ít người dám qua lại.

Ngôi nhà gạch hoang tàn sau khi hai đại gia đình gặp nạn.

Vợ chồng ông Khanh có với nhau được 5 người con, gồm 4 gái và một trai. Cuộc sống yên bình trôi qua, những người con khôn lớn, được học hành đầy đủ. Thế rồi, một ngày, ông Khanh bỗng đổ bệnh, nằm liệt trong nhà. Gia đình đã đưa ông đi khắp các bệnh viện nhưng không tìm ra bệnh gì, cơ thể ông cứ héo dần, xơ xác rồi ông qua đời không rõ nguyên do ở tuổi 60 tuổi.

Sau khi ông Khanh qua đời, bà Phụng đã gửi mấy người con gái ở nhà người thân, còn bà cùng người con trai vào miền Nam với suy nghĩ đi càng xa càng tốt mới tránh được vận hạn. Bà Phụng đã bán mảnh đất, ngôi nhà cùng toàn bộ gia sản với giá rẻ mạt, chỉ đủ tiền vé xe và sinh sống một thời gian trong Nam. Tuy nhiên, vào Tây Ninh lập nghiệp chưa được bao lâu, bà Phụng cũng qua đời.

Sau cái chết của bà Phụng không lâu, người con trai duy nhất của gia đình này, cũng đã qua đời vì tai nạn giao thông do tự đâm vào cột mốc trên đường. Cái chết của anh chỉ sau cái chết của mẹ có vài tháng. Từ khi bố, mẹ, anh trai chết, 4 người con gái càng sợ hãi, không dám quay về mảnh đất, ngôi nhà cũ.

Chuyện hãi hùng xảy đến với đại gia đình ông Tạ Văn Khanh đã khép lại nhưng bi kịch tiếp tục mở ra với đại gia đình ông Nguyễn Văn Minh và bà Nguyễn Thị Đức, người mua nhà của ông Khanh.

Vợ chồng ông Minh có nghề đóng gạch, làm ngói lâu đời, nên rất khá giả. Ông Minh là cũng là cao thủ đốt lò, chưa từng hỏng lò gạch, mẻ ngói nào. Thế nhưng, điều kỳ lạ là từ khi nhào đất, đóng gạch, đúc ngói và đốt lò ở mảnh đất này liên tục thất bại, thua lỗ liên miên. Từ một gia đình khá giả ở làng, kinh tế gia đình ông Minh mỗi ngày thêm sa sút, khó khăn chồng chất.

Bà Gái, hàng xóm nhà ông Minh kể: “Chiều hôm đó, tôi thấy bà Đức lúi húi cắt cỏ ở bờ ao. Bà ấy kể rằng, đợt này khó ngủ, đầu óc cứ lúc nhớ lúc quên, đêm thì toàn gặp ác mộng. Mấy hôm trước, thi thoảng tôi thấy bà ấy thơ thẩn ngoài bờ ao, cứ ngơ ngơ như người mất hồn". Đến gần trưa hôm sau, thấy bên nhà ông Minh ồn ào, có người khóc lóc, bà Gái mới biết bà Đức đã qua đời, xác được tìm thấy dưới ao.

Sau cái chết của bà Đức, lần lượt đàn ông trong gia đình đều qua đời. Hiện giờ, nhà chỉ còn mỗi chị Tạ Thị Huệ (sinh năm 1991), vợ anh Nguyễn Văn Tuấn, con trai bà Đức còn sống ở làng. Mảnh đất rộng mênh mông, nhà chính, nhà ngang bỏ hoang hoàn toàn. Bên trong nhà, đồ đạc phủ bụi, bàn thờ cũng phủ một lớp bụi trắng. Di ảnh xếp trên bàn thờ cũng mờ nhòe bởi mạng nhện giăng khắp nơi.

Không ai dám bén bảng tới khu vực này.

Từ hồi anh Tuấn mất, bát hương, di ảnh vẫn để dưới chiếc bàn, dưới chân tủ. Chị Huệ không dám động vào. Huệ bảo: “Ngày thì em đi ra đồng mò cua bắt ốc, tối thì hai mẹ con chui vào giường ngủ. Thú thật là cũng không dám ra phòng khách. Nhìn cái bàn thờ, toàn thấy di ảnh bố mẹ, anh em, nên sợ lắm. Em cũng không dám động vào bát hương, vì sợ động vào, nhỡ lại phạm việc gì”.

Theo lời Huệ, tháng 4/2008, mẹ chồng qua đời không rõ là do sảy chân rơi xuống ao hay nhảy xuống ao tự tử. Sau khi bà Đức mất được 6 tháng, người con trai út là Nguyễn Văn Tú cũng qua đời. Tú sinh năm 1983, là giáo viên, dạy học ở xã Đông Lỗ, cùng huyện.

Hôm đó là 28 Tết năm 2008, Tú ra ngoài gặp bạn thì gặp tai nạn giao thông. Ông Minh và hai người con hớt hải phóng xe đến hiện trường thì thấy con trai nằm trên vũng máu, chiếc xe máy văng xuống vệ đường. Mặc dù được đưa xuống Hà Nội chạy chữa nhưng chàng trai đã không qua khỏi. Cái chết của thầy giáo Nguyễn Văn Tú khiến cả nhà bấn loạn. Tú mất cách mẹ có mấy tháng khiến mọi người nghĩ đến chuyện trùng tang.

Ông Nguyễn Văn Minh đang từ một người khỏe mạnh, suy nghĩ nhiều về cái chết của vợ, rồi trở nên ốm yếu, bệnh tật. Vào đầu năm 2011, ông Minh cũng đi theo vợ, con một cách bí ẩn.

Chị Huệ kể: “Từ ngày mẹ mất, rồi em chồng mất, gia đình tan tác cả, không ai còn sức lực làm gì nữa. Đi xem bói, thì thầy bói bảo gia đình phạm vào long mạch, rồi thì động vào đất thiêng nên những người đàn ông trong nhà bị bắt đi hết, không có cách nào tránh được. Hôm ấy, là đầu năm 2011, đang dọn cơm ăn sáng, thì ông chú chạy vào nhà thông báo bố em đã mất. Chúng em chạy ra, thì ông đã tím tái hết rồi. Ông mất từ đêm mà không ai biết. Vợ chồng anh cả ngủ ở buồng trong, mà cũng không biết bố qua đời lúc nào”.

Theo Huệ, cho đến bây giờ, mọi người vẫn không biết ông Minh chết vì bệnh gì, nguyên do thế nào. Lúc ông qua đời mới ngoài 60 tuổi một chút. Chiều hôm trước, ông vẫn đi chơi, vào làng bế cháu nội.

Ngay sau cái chết bất đắc kỳ tử của ông Nguyễn Văn Minh, thì đại họa tiếp tục xảy đến với gia đình người con cả Nguyễn Văn Tình. Anh Tình đang là trụ cột, là lao động chính, trực tiếp chăm sóc bố, bỗng lên cơn điên, nói năng lảm nhảm, không kiểm soát được nữa. Đêm xuống, anh này gào khóc khiến cả làng sợ hãi. Người vợ sợ hãi quá, bế con bỏ đi mất. Ngay khi vợ bỏ đi, anh Tình cũng đi mất. Có người nhìn thấy anh Tình nhặt rác vệ đường rồi ngủ vạ vật ở chợ. Cũng có người bảo gặp anh Tình ở trại tâm thần trên Thái Nguyên.

Người con trai cuối cùng là anh Tuấn cũng không thoát khỏi cái chết. Tháng 5/2012, trời hè nóng như đổ lửa, mà cái quạt điện bị hỏng. Ăn cơm xong, chị Huệ bế con lên giường nằm, còn anh Tuấn ngồi ngay dưới nền nhà, cạnh giường sửa chiếc quạt điện.

Chị Tạ Thị Huệ, con dâu ông Minh, người duy nhất của gia đình còn sống ở làng.

Chị Huệ đang ru con, thì giật mình nghe tiếng “úi giời”, rồi tiếng đổ rầm của chiếc quạt cây. Chị vùng dậy, thấy chồng giật đùng đùng dưới đất. Chị chạy sang nhà hàng xóm kêu cứu. Mọi người làm hô hấp nhân tạo nhưng anh bị điện giật quá lâu, nên đã qua đời.

Chị Huệ cho biết, từ bấy đến nay, chị làm gì cũng không được nữa. Cái ao rất lớn ở nhà ngoài cứ thả cá thì cá chết, ruộng lúa có đến cả mẫu, nhưng chị chỉ cấy được hai sào. Tuy nhiên, mùa vụ vừa qua, chị mất trắng. Không ai hiểu vì sao, các ruộng lúa bên cạnh tốt bời bời, mà riêng ruộng lúa nhà chị Huệ thì cháy sạch, như thể có ai phun thuốc diệt cỏ cho chết cháy.

Chị Huệ phải mò cua, bắt ốc kiếm miếng ăn, nuôi cậu con 4 tuổi ăn học. Cậu con trai là niềm hy vọng cuối cùng của gia đình ông Nguyễn Văn Minh. Hàng ngày, chị thắp hương cầu nguyện những người đã khuất phù hộ cho con mình.

Ông Nguyễn Văn Giản, trưởng thôn Xuân Biều: “Những cái chết trong gia đình ông Minh, rồi trước đó là gia đình ông Khanh là có thật. Tuy nhiên tôi khẳng định, chuyện ma quỷ vật người chỉ là lời đồn, toàn chuyện nhảm nhí, mê tín dị đoan. Những cái chết của những người từng sống tại căn nhà này chỉ là do sự trùng hợp, ngẫu nhiên mà thôi. Thi thoảng tôi vẫn ra đó mà có làm sao đâu. Lâu nay, tôi vẫn liên tục bắc loa tuyên truyền nhân dân không tin vào ma quỷ nhưng họ không nghe”.

Tiến sĩ Vũ Thế Khanh (Giám đốc Liên hiệp UIA) cho biết: "Tôi thường xuyên cùng các nhà ngoại cảm, cảm xạ đến những ngôi nhà có lời đồn ma ám, quỷ hành, khiến gia chủ tâm thần, chết chóc, nhưng chưa từng phát hiện chuyện gì. Không có ma quỷ nào hại được người. Thảm họa với gia đình sống ở mảnh đất này chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi. Nhiều khi, những lời đồn thổi lại chính là nguyên nhân gây ra sự hoang mang, sợ hãi, là nguồn cơn của những thảm họa bệnh tật, chết chóc. Người ta có thể bệnh tật, chết chóc chỉ vì sống trong lo âu sợ hãi".

Theo Phong Nguyệt/VTC News
 
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Cột tin quảng cáo