Tìm kiếm: Chăn-gối
Tôi lấy chồng gần 2 năm nay và có một đứa con nhỏ. Hiện đang sống chung với bố mẹ chồng. Thu nhập hàng tháng chồng tôi trên 100 triệu, của tôi cũng trên 20 triệu. Về vật chất tôi rất dư giả, có thể nói đang sống trong nhung lụa.
Tôi bình tĩnh đạp cửa nhà tắm, túm tóc lôi tình địch ra. Nhìn cô ta ướt nhẹp thảm hại, quấn khăn tắm xộc xệch quỳ trên đất, lại còn ăn liên hoàn tát từ 3 đứa bạn 'lực điền' của tôi, đúng là không còn gì đáng thương hơn.
Nước muối mặn thế, sao chồng lại tu ừng ực sảng khoái vậy?
Tính đến nay tôi lấy vợ cũng được gần chục năm. Trong suốt thời gian đó, cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi trải qua không ít sóng gió. Khi con trai vào lớp 1 thì chúng tôi bắt đầu có những mâu thuẫn về quan điểm dạy con.
Hóa ra cốc sữa tươi không đường mỗi đêm chồng uống lại chứa cả bí mật tày đình như vậy. Trong khi Hiền hết lòng tin tưởng thì chồng lừa dối, phản bội cô một cách tàn nhẫn, kinh khủng hơn là anh còn mang bệnh về nhà.
Chỉ vì không vượt qua chút cám dỗ mà đẩy gia đình hạnh phúc đến chỗ tan vỡ. Tôi quyết tâm làm lại từ đầu và tự nhủ sẽ kiếm nhiều tiền để quay về bên vợ con, bởi vì vợ vẫn chưa chịu ký vào đơn ly hôn.
Ngày đầu tiên nằm viện, có mẹ chồng mang đồ và tiền đến đóng viện phí, còn những ngày sau không ai đến thăm nữa. Tôi không muốn cho bố mẹ đẻ ở quê biết tình hình của mình nên khó khăn đến mấy tôi cũng cam chịu một mình.
Vợ tôi là một nhân viên văn phòng. Ngoại hình và tính cách cũng ổn. Với lại gia đình cũng thuộc dạng công nhân viên chức nên rất cơ bản. Tôi thấy hài lòng với một người vợ như thế này nên quen nhau 1 năm thì chúng tôi cưới.
Đến ngày nhân tình sinh con, cô ấy bị băng huyết nên qua đời. Tôi đứng trong bệnh viện ôm đứa con mới sinh đã mất mẹ. Tôi hoang mang rối bời, chỉ biết gọi cho vợ.
Tôi tăng ca, làm thêm việc nhưng cũng chỉ đủ chi tiêu căn bản, không thể dư dả được. Một năm sau khi chồng mất, tôi làm việc bạt mạng, gầy ruộc đi.
Suốt 2 năm nay vợ chồng tôi không có chuyện chăn gối, thậm chí còn ngủ riêng giường. Tôi biết anh có nhân tình bên ngoài nhưng không thể làm gì được, bởi tôi đã sai ngay từ đầu, không còn yêu mà vẫn cưới nhau.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận được niềm vui sướng khi có thể tự đứng trên đôi chân của chính mình.
Không chịu đựng nổi cảnh lạnh nhạt của chồng nữa nên tôi đã hỏi cho ra lẽ, nào ngờ lý do anh đưa ra khiến tôi sốc.
Tôi 35 tuổi mới lấy chồng, thuộc hàng quá lứa lỡ thì lắm rồi. Các anh chàng tầm tuổi tôi đã có vợ con cả, trai trẻ thì tôi không đủ khả năng vì nhan sắc bình thường, tài năng cũng có hạn. Qua người quen mai mối tôi quen người chồng hiện tại cũng thuộc hàng trai ế trương ra rồi.
Món quà của sếp đã giúp tôi mạnh mẽ hơn khi đưa ra quyết định cuối cùng trong cuộc hôn nhân này.
End of content
Không có tin nào tiếp theo