Tìm kiếm: IDC
Tôi như kẻ tỉnh mộng, bừng tỉnh chạy khắp nơi tìm vợ con. Nhưng quá muộn rồi, vợ tôi đã không còn ở yên một chỗ đợi tôi nữa.
Mấy hôm trước mẹ tôi gọi điện bảo lên chơi với cháu, biết mẹ chồng khó tính nên tôi cũng báo với bà trước một tiếng. Thế mà lúc mẹ tôi lên thì mẹ chồng cứ khinh khỉnh, còn không thèm chào hỏi thông gia lấy một câu.
Hôm ấy, biết chồng hẹn bồ ra khách sạn gần công ty để làm vài nháy, Trinh giả vờ lảng vảng quanh đó. Thấy bồ và chồng đang bước tới, Trinh tảng lờ quay sang mua hoa ở gánh hàng rong. Tuấn run rẩy nhìn vợ thì bỗng nhiên thấy cô cúi mặt quay đi.
Linh ngậm ngùi không nói câu gì mà vào phòng khóc mãi. Mấy hôm nay cô ốm yếu nhưng chồng cũng không để ý, điều này chứng tỏ chồng đã thay lòng đổi dạ.
Không ngờ còn thấy họ đến 1 quán cafe ngồi nói chuyện. Anh lao vào thấy hai người đang nói chuyện với nhau vô cùng thoải mái. Anh tức giận.
Có lẽ, chính cô con gái là cầu nối khiến cho cuộc hôn nhân này không rơi vào vực thẳm và gia đình của cả hai vẫn hạnh phúc êm ấm như mong đợi của nó. Chỉ hi vọng sau lần này thì gia đình của anh chị sẽ không vướng phải những cãi vã nữa mà nhường nhịn nhau hơn để cuộc hôn nhân luôn vui vẻ, hạnh phúc.
Hôm đó, chị phát hiện anh ngoại tình. Cả một ngày dài chị không thiết tha chuyện ăn uống. Mẹ chồng đủ tinh ý để phát hiện ra. Bà nhẹ nhàng nói với con dâu, khuyên nhủ con rồi cùng người mẹ già chống gậy tìm đến chỗ con trai và bồ cặp kè.
Theo lời bố mẹ anh, ông cố nội của anh trước đây từng có quan hệ ngoài luồng với một người phụ nữ khác, người đó chính là bà cố ngoại hiện tại của tôi.
Vừa nói cô bồ vừa ném bức ảnh của Vi xuống sàn nhả, lúc đó Vi hoảng hốt vô cùng.
Thấy bạn gái nói như vậy thì Phú bắt đầu nghi ngờ, thế là ra hiệu thuốc Phú đưa đúng vỉ thuốc mà Xuân trao cho mình rồi anh hỏi tác dụng là gì.
Nghe thấy Tuấn nói câu đó thì cô bồ hoảng hốt rồi run rẩy...
Họ ôn tồn nói đã đến lúc họ phải lo cho tôi có một gia đình khác, để con trai ở nơi suối vàng cũng có thể yên tâm. Tôi phải sống cho mình, đừng chôn thân ở bên ông bà già như họ nữa.
Cuối tuần vừa rồi, tôi tranh thủ về sớm để đưa vợ đi ăn tối. Sau buổi ăn tối, hai chúng tôi lại quấn vào, trao cho nhau những nụ hôn nóng bỏng.
Ngày tôi dứt áo ra đi, người quỳ gối cầu xin tôi đừng đi không phải là chồng tôi, mà là con riêng của chồng. Con bé khóc nức nở, quỳ gối ôm lấy chân tôi.
Anh chạy ào đến ôm hai mẹ con vào lòng. Chị mỉm cười đắc ý.
End of content
Không có tin nào tiếp theo


















