Tìm kiếm: con-cái
Tôi cũng cảm thấy không phục trước cách tính toán của bố mẹ mình.
Tôi ngồi kiên nhẫn đọc từng chiếc đơn có dấu hiệu nhòe chữ hoặc có cái đã bị vò nát. Bàng hoàng hơn khi nghe vợ mình nhẹ nhàng thú thật từng lời.
Đây là tâm sự của cô vợ tên T. (Hà Nội). Đó là 1 hành trình dài từ khi gặp áp lực sinh con cho đến cả những chuỗi ngày có con sau này.
Tôi thiết nghĩ ở cái thời đại này thì nói thật là cái miếng ăn nó không hề to. Hơn nữa, tôi là đứa đã từng sống trong nghèo khó, đói ăn đến nỗi gầy rộc người đi nên đến khi tự kiếm được tiền nuôi bản thân và gia đình rồi, tôi luôn nghĩ, cái gì tiết kiệm thì tiết kiệm chứ riêng ăn uống thì không.
Sau đó My còn nói một câu khiến tôi bất ngờ: “Em xin lỗi anh, để mẹ chăm sóc anh lúc này nhé”.
Thằng bé có dáng vẻ của những đứa trẻ mắc bệnh Down. Người mẹ bế nó trông cũng đã già đi rất nhiều so với lần tôi nhìn thấy cách đây 3 năm.
Tổn thương chồng chất dần tạo thành oán hận khôn nguôi trong lòng tôi. Tôi biết mình không thể tha thứ cho chồng phản bội, mà còn phải trả thù anh ta….
Bạn rất còn nhiều vấn đề phải lo nghĩ, chẳng hạn như kiếm cho mình một công việc ổn định, kiếm tiền, phụng dưỡng cha mẹ, đi du lịch đến những nơi mình thích.
Lúc này bà Hạnh mới giận đùng đùng. Thì ra Hoa nhận tiền của bà là để tổ chức đám cưới chứ nào có chia tay con trai bà đâu.
Tôi đúng là gã đàn ông tệ bạc, cả cuộc đời này tôi sẽ không thể tha thứ cho mình.
Sau một năm ly hôn vợ, tôi bất ngờ khi vợ cũ tìm đến mình vào lúc nửa đêm. Vừa nhìn thấy vợ cũ, tôi choáng váng bất ngờ.
Tôi đưa tay kéo gương mặt cô ấy lại để nhìn cho rõ, đây có đúng là người vợ mất sớm của tôi không? Có phải cô ấy vì biết tôi và con trai nhớ thương nên đã tìm cách quay về.
Họ rời đi mãi một lúc sau tôi vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Tôi khóc oà lên như một đứa trẻ.
Ả nhân tình cứ hét toáng lên như cho cả thiên hạ này biết đây là người chồng ngoại tình của em. Nhưng chồng em không còn để ý đến cô ta, chỉ lo chạy đến đỡ em vào lại viện khám.
Rồi ba năm dài trôi qua, đã là cái giỗ thứ ba của Tuấn. Người ta thấy Hân bồng một đứa trẻ khoảng hai tuổi trên tay. Lại là những lời sỉ vả như hai năm về trước. Nhưng Hân không còn sợ sệt, e dè nữa, cô tự tin bước vào nhà chồng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo



















