Tìm kiếm: cả-nhà
Mặc cho xóm làng bàn tán, tôi quyết định để tang chồng và không đi thêm bước nào nữa.
Tôi nhìn mẹ ấm ức, nước mắt chảy mà vừa thương vừa giận.
Tôi thật tình chẳng thể yêu thương nổi chính vợ mình. Cô ấy là kiểu người thế nào, tôi cũng chẳng hiểu nữa.
Vừa ngồi vào mâm, cô em gái út đã buông lời: “Thức ăn sao nguội vậy chị? Món này phải ăn nóng mới ngon”. Tôi ngại quá, vội lấy đĩa thức ăn đi chiên lại.
Bố mẹ vợ tương lai vừa nói xong, bố mẹ tôi đã từ chối ngay và bỏ về trong giận dữ.
Sang đến ngày thứ 3, có lẽ đói quá, mẹ mới chịu mở cửa ra ăn cơm với cả nhà.
Nhìn cảnh chị dâu gục trong bồn rửa tay, vừa nôn vừa vuốt ngực, cả nhà tôi đều sững sờ.
Tôi luôn đặt trọn niềm tin ở chồng mình. Nhìn vẻ bề ngoài, ai cũng nhận xét chồng tôi rất khô khan, trầm tính. Nhưng sống chung mới hiểu, cũng có những khi anh vui vẻ, lãng mạn, biết tặng hoa, tặng quà cho vợ vào những ngày lễ. Anh còn biết phụ vợ chăm con, nấu ăn vào cuối tuần.
Cưới nhau đã lâu, tuổi cũng lớn, thế mà chị dâu vẫn chưa có bầu bì. Để rồi khi biết lý do chị chưa muốn có con thì mẹ con tôi đau đầu, không biết phải khuyên bảo chị thế nào nữa.
Vợ tôi thích kiểm soát mọi thứ. Muốn ăn gì, mua gì hay đi chơi đâu, tôi đều phải hỏi ý kiến và xin tiền vợ.
Cô hàng xóm ít khi qua lại nay đột nhiên đem quà sang biếu. Cô ấy khen ngợi chị dâu tôi hết lời và còn bảo nhà tôi tốt phước mới có một cô con dâu đáng mến như vậy.
Tôi đã muốn chôn vùi sự thật ghê tởm ấy nhưng sức ép từ mẹ khiến tôi không thể chịu đựng thêm.
Cưới nhau được 1 tháng, con trai xin tôi ra ở riêng để cuộc sống hai vợ chồng thoải mái. Tôi không hài lòng nhưng đành phải chịu.
Có người chồng chăm chỉ và thương yêu vợ con chẳng khác gì cầm được viên ngọc quý trên tay mà chị nào biết trân trọng, gìn giữ. Cũng may chị kịp nhận ra trước khi hạnh phúc của mình cất cánh bay xa.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện quá khứ mà nhà chồng đã làm với tôi, tôi không muốn đi chăm sóc mẹ chồng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo




























