Tìm kiếm: nhà-chồng
Bình thường bà lạnh lùng với con dâu, cháu nội là thế, nhưng khi có khách tới chơi với dâu đẻ là bà như biến thành 1 con người khác.
Mọi thứ quả thật như một giấc mơ. Tôi như kẻ chết đuối vớ được cọc, chỉ là một chiếc cọc thôi chứ chẳng phải được vớt lên chiếc thuyền đẹp đẽ hay gì. Nhưng dù sao cũng là thoát chết, con tôi sẽ danh chính ngôn thuận có cha, không phải là đứa trẻ con ngoài giá thú.
Thực ra mẹ chồng em cũng không phải quá khắc nghiệt nhưng khổ nỗi bà có cái tính suy diễn, chuyện bé xé ra to nên nhiều khi em mệt mỏi đến phát điên đi được.
Mẹ chồng tôi đã biết chuyện từ tháng trước nhưng cũng không ngờ lại có ngày cô ta đến hẳn đây. Dù sao cái thai cô ta đang mang cũng là con trai, tôi đã rất sốc khi thấy mẹ tôi đon đả bước đến.
Lúc mới cưới, anh ấy bảo vợ chồng ráng mua nhà rồi sinh con. Bây giờ bọn em đã có nhà, nợ nần trả đã gần xong nhưng anh ấy vẫn không muốn em sinh con...
Tôi đã sống một cách khác đi, tìm cho mình những công việc riêng để không còn quan tâm nhiều đến những cư xử của những người xung quanh. Thời gian dần trôi qua, tôi cũng bỏ luôn mong muốn mẹ chồng thay đổi vì tôi biết điều đấy là không thể. Chỉ là tôi tìm cách để ít phải chạm trán với bà hơn thôi.
Sau bữa cơm, cả nhà ngồi quây quần xem phim ở phòng khách, vô tình tôi buông vài câu nhận xét về nhân vật trong phim, nào ngờ cả nhà chồng mặt biến sắc, mẹ chồng tương lai lập tức đuổi tôi về.
Mắt tôi nhòe đi, đầu óc chao đảo và không thể tin những gì chồng mình đã nhắn.
Vừa định ngồi xuống bàn ăn thì Thùy đột ngột đứng bật dậy rồi ôm miệng lao vào toilet nôn oẹ. Chúng tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì chồng tôi và em trai chồng đã tái xanh mặt. Họ đồng loạt đánh rơi cả bát cơm đang cầm trên tay xuống mâm vang lên những tiếng "choang" chát chúa.
Mẹ chồng thì ghê gớm, mẹ đẻ lại nóng tính nên mới xảy ra sự việc. Nhưng suy cho cùng, tất cả cũng là lỗi ở tôi.
Tối đó, khi khách khứa đã về cả, công việc xong xuôi anh dắt tôi về phòng tân hôn thay đồ để tắm giặt nghỉ ngơi. Nhưng vừa về tới phòng thì điện thoại của anh đổ chuông.
Vừa bước xuống xe tiến vào trong rạp cưới, tôi bỗng thất thần khi nhìn thấy chú rể. Người đàn ông mặc áo vest đang đứng cùng cô dâu trên kia chẳng phải là người đàn ông vẫn hằng đêm đầu gối tay ấp hay sao.
Thực sự tôi không trốn tránh trách nhiệm, tôi có lý do nhưng đau lòng thay là không một ai thông cảm cho tôi.
Khi em chồng mang bầu, mẹ chồng lập tức xin bên thông gia cho cô ấy về đây sinh sống. Thế nhưng, bà lại đưa ra yêu cầu là vợ chồng tôi phải góp tiền nuôi em.
Em cay đắng, xót xa cho chính số phận của mình.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
































