Tìm kiếm: nhà-chồng
Bố mẹ tôi rất hài lòng về người yêu của anh trai, thế nhưng nhìn sâu vào mắt chị ấy tôi cứ có cảm giác bất an.
Ngày thường anh càng không dẫn tôi về quê nội thăm bố mẹ chồng bao giờ, anh chỉ về 1 mình hoặc đưa con theo mà thôi. Lý do là vì bố mẹ chồng không ưng ý tôi nhưng anh quyết cưới tôi bằng được.
Ngày mẹ chồng tuyên bố di chúc, tôi dậy rất sớm với một tâm trạng hân hoan, sung sướng. Nghĩ đến mình sắp đổi đời giàu có, ai có thể không hạnh phúc.
Lúc trước chị em thân thiết bao nhiêu thì khi sự việc vỡ lở Vân trắng trợn và trơ trẽn bấy nhiêu. Cô ta tuyên bố nếu anh không ly hôn cưới mình thì sẽ làm loạn lên, chồng tôi mất hết sĩ diện, nhà chồng không còn mặt mũi nhìn ai.
Chồng tôi tím tái mặt mũi, còn cô người tình kia thì đã trắng bệch mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta hét lên một tiếng rồi vùng bỏ chạy khỏi nhà tôi, không dám quay đầu lại.
Sáng đó, không hiểu con mèo đi chơi ở đâu về, người đầy bùn đất và bụi bặm. Em định mang đi tắm mà nó lại chạy luôn vào phòng bố mẹ chồng, nhảy lên chăn chiếu của ông bà làm em sợ tái cả mặt.
“Sao chị lại bất cẩn thế, mẹ quý cái bình này lắm đấy!”, em gái chồng lên tiếng trách móc tôi. Nhưng mấy lời phê phán đó lập tức im bặt khi chúng tôi phát hiện bên trong chiếc bình thế mà lại có một món đồ.
Đi du lịch cùng chồng và mẹ chồng, Phương Trinh Jolie vẫn chẳng ngại diện đồ kiệm vải, khoe đường cong nuột nà.
Bố chồng tôi vì chuyện không có cháu nên mỗi lần tôi về đều mặt nặng mày nhẹ. Tôi chào thì cũng chỉ : “Không dám, chào chị.” Cơm tôi nấu thì sẽ không ăn, đồ tôi mua sẽ không nhận. Xong cứ hở ra lúc nào là lại xui chồng tôi bỏ vợ.
Tôi là người thành phố còn chồng tôi là người ở tỉnh lẻ, chúng tôi yêu nhau được 5 tháng, chỉ trước khi cưới thì người yêu mới đưa tôi về ra mắt gia đình. Trong bữa cơm ra mắt có nhiều người quá nên người yêu giới thiệu một hồi tôi cũng quên mất.
Khó khăn lắm hôm ấy tôi mới kéo được chị đi. Tôi không hiểu chị còn sợ gì nữa. Hôm nay tôi sẽ giúp chị làm cho mọi chuyện ra ngô ra khoai. Cùng lắm thì chấm dứt, còn hơn là dành cả đời cho một người chẳng hề yêu thương mình.
Cuộc đời chẳng ai nói trước được điều gì. Tôi chẳng ngờ chị lại dám làm cái chuyện tày trời ấy. Nếu đêm đó tôi không tỉnh dậy giữa đêm bỗng không thấy chồng đâu thì có lẽ mọi chuyện vẫn chỉ là bí mật.
Bữa cơm hôm đó với đầy đủ những món ngon tôi từng mơ ước hồi còn bé. Nhìn mẹ hạnh phúc chuẩn bị từng món ăn, tôi vừa hạnh phúc vừa thấy thương mẹ. Thế nhưng đến bữa cơm, tuyệt nhiên không thấy chồng tôi động đũa.
Thấy tôi mang vàng hương đến thắp hương, hàng xóm nhà chồng cũ liền kéo tôi vào, chị ấy thì thầm.
Chúng tôi đến với nhau vì duyên phận thì đúng hơn. Bởi khi đó, tôi mới chia tay người yêu, anh lại gặp khó khăn trong công việc. Cả hai chán đời ngồi uống bia một mình ở quán vỉa hè. Rồi anh chủ động đem ly bia qua bàn tôi bắt chuyện. Cứ thế trò chuyện rồi xin số điện thoại của nhau.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
































