Tìm kiếm: Đồ-đạc
"Rượu mời" không uống, vợ tôi đang muốn "uống" thứ gì đây?
Tôi vừa đến chơi, chị gái đã kéo tôi xuống nhà bếp rồi thì thầm một câu vào tai.
Tôi đau đớn nhưng nghĩ rồi anh ta sẽ phải hối hận vì đã gây ra những đau khổ này cho mẹ con tôi, tôi để mặc cho anh ta kéo valy rời đi. Và rồi đúng như tôi dự đoán, ở bên bồ được 3 tháng thì anh ta quay về với bộ dạng thê thảm, mặt lạnh tanh không cảm xúc.
Họ rời đi mãi một lúc sau tôi vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Tôi khóc oà lên như một đứa trẻ.
Vì lời hứa với bà chủ mà giờ đây mẹ tôi đang đẩy gia đình đến chỗ tan vỡ.
Chị mong rằng sau này có chuyện gì anh cũng sẽ chia sẻ với mình chứ không một mình chịu đựng nữa. Rồi gia đình anh chị sẽ lại hạnh phúc như những ngày ban đầu.
Tôi lấy chồng tính đến nay đã tròn 8 năm rồi. Trong 8 năm ấy đương nhiên có ti tỉ thứ đã xảy ra mà những thứ đó dần dần biến mối quan hệ của chúng tôi từ xây dựng dựa trên tình yêu trở thành duy trì như thói quen mà ai cũng ngại thay đổi.
Đến khi 45 tuổi thì anh mắc bệnh ung thư phổi. Dù đã chạy chữa nhưng vì phát hiện bệnh trễ nên anh không thể qua khỏi.
Tôi tên Dương, năm nay tôi 42 tuổi, có một người em trai nhỏ hơn tôi 8 tuổi tên Khải. Từ lúc tôi còn rất nhỏ, bố mẹ tôi đã bắt đầu buôn bán rau củ quả. Ngày đó bố mẹ tôi chủ yếu bán hàng ở chợ, thế nên hôm nào cũng không quản gió mưa đi làm, tuy rằng vất vả nhưng kiếm tiền khá nhanh.
Tôi là người mở lời đầu tiên sau khi bố chồng đọc bản di chúc.
Đến khi tận mắt thấy những gì chị dâu làm, tôi hoảng hồn sốc ngất.
Đây là tâm sự của cô vợ tên T. (Hà Nội). Đó là 1 hành trình dài từ khi gặp áp lực sinh con cho đến cả những chuỗi ngày có con sau này.
Tôi biết là chị ấy sống một mình cũng buồn, cũng đơn độc nhưng hành động xin xỏ của chị ấy khiến tôi ức chế tận cổ.
Là người đàn ông tôi không thể đứng nhìn người phụ nữ tay yếu chân mềm bị chà đạp được.
Người chồng luôn về nhà lúc 3-4h sáng, chỉ có vợ và cô con gái luôn xuất hiện cùng nhau, đi ra ngoài không bao giờ khóa cửa.
End of content
Không có tin nào tiếp theo




























