Tìm kiếm: đạm-bạc
Sau ly hôn được 3 tháng thì em vay mượn đi xuất khẩu lao động sang Nhật. Cũng trong thời gian này, em gặp chồng mới của em bây giờ.
Cái nhà nghỉ ấy có 2 cửa đi 2 đường khác nhau, thấy bóng dáng tội nghiệp dúm dó đứng bên kia đường nhìn vào tôi như chết lặng.
Vốn dĩ đã không thích em dâu, lại thấy mâm cơm em nấu mà tôi tức anh ách.
Và thay vì tin tưởng và bảo vệ vợ, chồng tôi lại im lặng làm theo lời của bố mẹ. Tôi buồn quá nên quyết định ôm con nhỏ về nhà ngoại ở.
Tôi đã nhịn quá đủ, và có ý định ly hôn. Vì dù tôi có giữ anh lại, anh cũng không có trách nhiệm với vợ con, gia đình. Tôi không cần người chồng như thế, con tôi cũng đã bị anh bỏ bê từ lâu.
1 hôm, Hùng buồn quá liền đi uống rượu, lúc về nhà anh say khướt loạng choạng. Nhìn thấy vợ nằm đó, bỗng nhiên anh bật khóc rồi ôm chầm lấy cô hôn lấy hôn để.
Hôm vừa rồi tôi và mẹ sang thăm chị, ôm túi lớn túi nhỏ đồ ăn tiếp tế. Vậy mà lại phải xấu hổ quay về.
Tôi thương vợ bao nhiêu thì giận mình bấy nhiêu.
Sáng sớm, nhân lúc mẹ chồng đi chợ, tôi gọi điện cho em gái đến chở hai mẹ con về nhà gấp.
Tôi không ngờ, mẹ vợ lại đối xử với con gái ruột của bà như thế?
Cứ tưởng sẽ khiến chị dâu - anh trai phải xem lại cách chăm mẹ sau khi tôi phát hiện sự thật. Nào ngờ chị đưa ra lời giải thích khiến vợ chồng tôi cứng họng.
Nếu chúng tôi muốn cải thiện bữa ăn và muốn mẹ được chăm sóc tốt hơn nữa thì mỗi tháng mỗi người phải góp cho chị thêm 3 triệu nữa.
Hôm nay là ngày em quay trở về nhà sau 10 ngày đi chăm mẹ chồng. Vừa mở cửa, em đã giật mình với cọc tiền trên bàn. Chồng em đoán được ý vợ, anh nhanh miệng nói: “Mẹ vừa nhờ người gửi tiền lên cho em đấy, bà muốn em bất ngờ”.
Mẹ có rất nhiều tiền, tại sao anh cả không lấy ra để chữa cho bà.
Vợ chồng tôi về thăm nhà vào buổi trưa, đúng giờ ăn cơm của gia đình. Thấy mâm cơm mà chúng tôi sửng sốt.
End of content
Không có tin nào tiếp theo