Tìm kiếm: ở-riêng
Sau khi bác hàng xóm nói rành rọt nguyên nhân, tất cả đều sững sờ khó tin.
Vợ chồng tôi làm công nhân từ lúc trẻ đến khi về già. Vì kinh tế không có nên chúng tôi chỉ dám sinh một cậu con trai. Với mong muốn con là chỗ dựa chắc chắn của tuổi già nên ngay từ khi con còn nhỏ, chúng tôi đã dồn toàn bộ tiền kiếm được cho chuyện học hành.
Tôi không còn tức giận nữa, chỉ thấy thương cảm cho chị. Đến khi biết chị lấy ông chồng đã gần 70 tuổi, tôi càng muốn khóc.
Ngay từ lúc làm đám cưới khoảng cách này đã quá rõ ràng.
Lương tôi không thấp nên chẳng dại gì để mình phải sống khổ sở, nhất là sau khi vừa sinh xong con.
Thực ra chưa bao giờ tôi từng nghĩ cuộc hôn nhân 7 năm với muôn vàn sóng gió đã vượt qua hết lại có thể kết thúc buồn bã như vậy. Tưởng là nắm tay bên nhau đến suốt cuộc đời, nào ngờ phải buông bỏ giữa chừng...
Chồng tôi có hoàn cảnh gia đình khá đặc biệt. Bố chồng của tôi có hai vợ, chồng tôi là con của vợ hai. Vì thế, từ ngày về nhà chồng, tôi chưa từng thấy mặt bố chồng. Tôi chỉ biết mẹ chồng, và nghe chồng nói rằng bố chồng tôi ở cùng vợ cả, cách nhà chúng tôi khá xa.
Chị em tôi một mực phản đối bạn gái của bố nhưng có vẻ ông đã quá si tình rồi.
Nga không thể nói ra lý do. Đó mãi mãi là một bí mật. Cô sẵn sàng chịu điều tiếng chứ không thể nói ra vì cô biết nếu nói ra mất nhiều hơn được.
Vì câu hỏi đó mà chồng tôi vẫn còn nghi ngờ và dằn vặt vợ suốt mấy hôm nay.
Miệng ông gạt bà đi thế chứ bản thân ông có khi còn lo cho con dâu hơn. Chẳng thế mà lần nào tôi về muộn cũng thấy bố chồng đứng sẵn ở cổng ngó nghiêng.
Tôi thật sự quá chán nản cuộc hôn nhân không tiếng cười này. Thậm chí tôi chỉ muốn ôm đồ về nhà mẹ đẻ để khỏi phải nhìn thấy mặt chồng nữa.
Liệu tôi có thể tin tưởng chồng mình?
Vợ tôi đã gây ra tội tình gì mà bố mẹ bắt cô ấy phải quỳ vậy?
Tôi cầm sổ đỏ mẹ chồng đưa, trong lòng rối bời, không biết phải làm gì mới phải trong lúc này.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

























