Đời sống

Gửi con về quê tránh dịch, nó nói bậy những thứ mà vợ chồng tôi không thể tưởng tượng được, vậy mà mẹ chồng vẫn bênh khiến tôi tức 'ói máu'

Vợ chồng tôi cưới nhau 5 năm nay, con trai đầu 4 tuổi, hiện tại tôi đang mang bầu đứa thứ 2 được 5 tháng. Chúng tôi sống và làm việc ở Hà Nội, 2 vợ chồng đều làm việc hành chính, sáng đi tối về. Chồng tôi thậm chí còn công việc nhiều còn phải làm cả thứ 7 và chủ nhật.

Gợi ý xem tuổi vợ chồng để có thể sinh con theo ý muốn / Ngày nào cũng phải rửa bát vì vợ cứ ăn xong lại bỏ đi chơi, anh chồng quyết định làm một việc mà cô vợ nghe xong về ngay

Đợt này tình hình dịch bệnh nghiêm trọng, nhà trường cho học sinh nghỉ học dài hạn, ở nhà không có ai trông nên chúng tôi quyết định cho cháu về quê với ông bà nội. Dù rất nhớ con nhưng đó là phương án duy nhất, an toàn nhất chúng tôi có thể chọn trong lúc này.

Ông bà nội thì cực kỳ quý cháu, thậm chí còn bảo cứ để cháu ở nhà ông bà trông cho, sau đi học ở quê không lên thành phố nữa cũng được. Ở nhà ông bà lo mọi chi phí từ sữa, quần áo đến đồ ăn cho cháu rất cẩn thận, bố mẹ không phải lo gửi tiền hay mua đồ gửi về.

Chỉ có điều con về quê không biết học ở đâu cái thói nghịch bẩn, đi chân đất, nói bậy leo lẻo không thể chấp nhận nổi. Ở cùng bố mẹ cháu ra ngoài là có thói quen đi dép, kể cả lúc chơi bóng cùng bạn ở hành lang chung cư. Cháu không bao giờ chơi bùn đất hay những đồ chơi bẩn, mỗi lần đi nhà bóng cháu không bao giờ chơi khu vực xúc cát vì sợ cát dính vào chân. Hay trước mỗi bữa ăn cháu thường tự giác đi rửa tay sạch sẽ mới ngồi vào bàn.

Vậy mà về quê mọi thói quen ấy đi đâu mất hết. Cháu vô tư đi chân đất chạy ra ngõ chơi cùng bạn, nói thì ông nội bênh: Đi chân đất cho khỏe khoắn, đàn ông mà suốt ngày giầy dép yếu đuối khác gì đàn bà.

Trước khi ăn không bao giờ rửa tay nữa, ăn xong ông nội còn vô tư vơ luôn cái khăn lau bàn để lau mồm cho cháu. Tôi phản ứng thì ông tắc miệng: Ối dào, ăn bẩn sống lâu.

(Ảnh minh họa)

Nhìn thằng bé mới về 1 thời gian mà mặt mũi lấm lem, đen nhẻm, cách ngày mới được tắm còn toàn rửa chân tay. Hôm nào lạnh lạnh tí là ông bà để cho vài ngày mới tắm, cháu chẳng biết gì còn lấy làm thích thú, cứ nghe nói không phải tắm là nhảy dựng lên vui mừng.

Vấn đề cực kỳ nghiêm trọng khác đó là con tôi học ở đâu kiểu nói tục, chửi bậy. Sau mỗi câu nói cháu thường đệm vào vài 3 từ láo toét, chắc cháu học được từ trẻ hàng xóm. Vấn đề là mẹ chồng tôi đồng tình với việc này. Bà bênh cháu bảo:

- Nó thế mới khôn, trên Thành phố khác nào thằng tồ tự kỷ đâu. Về đây thông minh, khỏe mạnh ra bao nhiêu.

Tôi không hiểu nổi mẹ chồng nghĩ gì mà nói thế, để trẻ nói láo là nó sẽ thông minh sao? Tôi cương quyết phản đối thì bà gọi điện cho chồng tôi than thở, trách móc tôi chê bà không biết dạy cháu.

Đỉnh điểm là bà bảo tôi:

 

- Mày chê tao không biết dạy cháu thì đưa nó về mà chăm, tao không trông cho nữa.

Bực mình thật, góp ý để mẹ con cùng dạy cháu tốt hơn, vậy mà bà quá cố chấp và bảo thủ. Chả nhẽ tôi lại nghỉ việc đưa con về chăm hoặc thuê osin về họ còn nghe theo lời mình. Mọi người cho tôi lời khuyên với.

Có thể bạn quan tâm
 
Loading...
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Cột tin quảng cáo

Có thể bạn quan tâm