Đời sống

Mẹ có chồng mới, nửa đêm tôi hãi hùng nghe tiếng gõ cửa khẽ khàng

Đang cố nhắm mắt dỗ mình vào giấc ngủ thì em đột ngột nghe được tiếng gõ cửa khe khẽ. Trong đêm khuya im ắng, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng ấy khiến em run lên vì sợ.

Cổ nhân dạy: Gia đình hòa thuận là gốc rễ, người nhà bất hòa, gia đình ắt lụi bại / 3 điều không nên tồn tại trong một gia đình: Bằng không sớm muộn cũng dễ lụi bại

Chuyện xảy ra cũng được hơn tháng rồi nhưng mỗi khi nghĩ lại em vẫn thấy kinh hãi không thôi. Bây giờ thậm chí em còn không dám về thăm mẹ nữa. Trong lòng ngổn ngang bao suy nghĩ, em viết ra đây vài dòng tâm sự, xin các chị có thể cho em lời khuyên.

Em kết hôn được nửa năm thì công ty chồng em cử anh sang Nhật Bản học chuyên sâu, thời gian kéo dài 1 năm. Chúng em bàn bạc đi bàn bạc lại, cuối cùng quyết định anh sẽ đi học. Dù biết rằng vợ chồng son xa nhau nhớ nhung lắm. Nhưng nghĩ xa hơn về tương lai, tụi em đành nén cảm xúc, hứa sẽ cùng cố gắng vượt qua.

Em với chồng sau đám cưới đã thuê nhà ở riêng. Tụi em chưa có em bé, vì thế chồng vắng nhà có một mình nhiều khi em cũng buồn lắm. Do đó, em thường xuyên về nhà chơi với mẹ.

Chúng em bàn bạc đi bàn bạc lại, cuối cùng quyết định anh sẽ đi học. (Ảnh minh họa)

Chúng em bàn bạc đi bàn bạc lại, cuối cùng quyết định anh sẽ đi học. (Ảnh minh họa)

Mẹ em là giáo viên cấp 1, bố em đã mất từ hơn chục năm trước. Hai người chỉ sinh được mình em. Em kết hôn không lâu thì mẹ cũng làm mấy mâm cơm mời anh em họ hàng và bạn bè để thông báo chuyện bà và bố dượng của em. Họ quen nhau từ trước nhưng mẹ muốn lo xong chuyện trăm năm cho em rồi mới nghĩ đến bản thân mình.

Em rất mừng vì mẹ tìm được người đàn ông bầu bạn sớm hôm. Chỉ cần mẹ thích thì em không chê bai hay ngăn cản gì cả. Trước đó, vì mẹ ngại nên cũng ít cho em tiếp xúc với ông ấy. Thành ra đợt này siêng về nhà, em mới có dịp gặp bố dượng nhiều hơn.

Càng gặp nhiều em lại càng cảm thấy ông ta cứ là lạ. Nhất là ánh mắt ông ta nhìn em, không hề thoải mái chút nào. Người đàn ông này kém mẹ em 3 tuổi, công ăn việc làm không ổn định. Nhưng mẹ em nói ông ta đối xử với mẹ rất tốt, chiều chuộng và thương mẹ lắm. Vì thế mẹ cũng không so đo, tính toán quá nhiều. Nói thẳng ra mẹ em phần lớn là nuôi ông ta.

Bố dượng hay sán vào hỏi em chuyện này chuyện kia, mà chủ yếu ông ta nhấn mạnh việc chồng em đi xa, nói em ở nhà chắc buồn lắm. Dặn em thường xuyên sang đây chơi, ngủ lại cho đỡ buồn. Còn bảo nếu bên nhà em cần gì thì cứ gọi, ông ta sẽ sang tận nơi giúp.

Mẹ em thấy chồng và con gái riêng thân thiết thì vui lắm. Nhưng sao em cứ có cảm giác ông ta không đơn thuần hỏi thăm như vẻ ngoài. Lại nghĩ, chắc em quá đa nghi và nhạy cảm. Vì thế em nhanh chóng gạt những ý nghĩ không hay ra khỏi đầu.

Hôm đó, em sang nhà mẹ ăn cơm tối thì trời đổ mưa to. Mãi muộn mà chưa ngớt mưa, mẹ bảo em cứ ngủ lại sáng mai hãy về. Em cùng đành nghe theo lời bà. Một mình em ngủ ở phòng dành cho khách.

Xem phim, lướt mạng chán chê, em nằm mãi mà không ngủ được vì lạ giường. Ngó đồng hồ cũng 1h đêm rồi chứ ít gì. Đang cố nhắm mắt dỗ mình vào giấc ngủ thì em đột ngột nghe được tiếng gõ cửa khe khẽ. Trong đêm khuya im ắng, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng ấy khiến em run lên vì sợ.

Em lắp bắp hỏi ai đấy nhưng tiếng gõ kia vẫn vang lên mà chẳng có ai trả lời. Em quát to hơn thì ngoài cửa mới truyền vào giọng nói đè thấp: “Chú đây… đừng kêu to. Mở cửa đi, chú có chuyện muốn nói”.

Em trợn trừng kinh hãi. Sao lại là ông ta? Nửa đêm nửa hôm còn có chuyện gì mà nói chứ! Rõ ràng ông ta đến đây với ý đồ không trong sáng. Em liền nhỏ giọng đuổi người, kiên quyết không mở cửa. Em vừa sợ hãi vừa căm tức, dọa rằng lão ta mà không biến đi thì em sẽ la to cho mẹ em nghe thấy. Lúc ấy lão ta mới chịu buông tay.

Mẹ có chồng mới, nửa đêm tôi hãi hùng nghe tiếng gõ cửa khẽ khàng - Ảnh 2.

Từ hôm ấy em hiếm khi sang nhà mẹ. (Ảnh minh họa)

Cả đêm ấy em không ngủ được nên sáng ra em dậy khá muộn. Lúc ra ngoài thấy mẹ và lão ta đang ngồi ăn sáng. Hai người nói chuyện gì đó mà mẹ em cười rúc rích, ánh mắt sáng lấp lánh ra chiều hạnh phúc lắm. Lão ta còn gắp đồ ăn cho mẹ đầy tận tình. Ăn xong thì chủ động thu dọn bát mang đi rửa.

Em nhìn cảnh ấy xong, bao lời định nói đều nghẹn lại ở cổ họng không thể thốt ra được. Nếu bây giờ em kể lại chuyện đêm qua, mẹ em có tin không? Từ hôm ấy em hiếm khi sang nhà mẹ. Có sang cũng chỉ chốc lát là về ngay. Lo hơn cả là mẹ em, hiện tại lão ta đang dựa vào mẹ nên mới tỏ ra như vậy. Ai biết sau này sẽ gây ra tổn thương thế nào cho bà?

Nhưng em lại chẳng biết phải nói với mẹ thế nào cả. Em phải làm gì đây?

Có thể bạn quan tâm
 
Loading...
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Xem nhiều nhất

Cột tin quảng cáo

Có thể bạn quan tâm

 

Giấy phép hoạt động báo chí điện tử số 76/GP-BTTTT cấp ngày 26/02/2014
Phó Tổng biên tập: Nguyễn Thị Bích Hường
Tổng Thư ký toà soạn: Đỗ Lê Tảo
Địa chỉ: A125, 37 Hùng Vương, P. Điện Biên, Q. Ba Đình, TP. Hà Nội.
Email: bbt.doanhnghiepvn@gmail.com

Bảng giá quảng cáo
Hotline: 0912.480.246 - 024.33505280
Doanh nghiệp Việt Nam giữ bản quyền nội dung trên website này.
Cấm sao chép, trích dẫn dưới mọi hình thức trừ khi có sự đồng ý bằng văn bản của Doanh nghiệp Việt Nam.
Thiết kế bởi TRASCO.JSC