Tìm kiếm: mẹ chồng
Mẹ tôi thương con trai vất vả, còng lưng nuôi vợ con nên có ý oán trách con dâu không đỡ đần chồng trong khía cạnh kinh tế.
Mẹ chồng tôi lúc nào cũng bênh vực con trai bất kể đúng sai. Thậm chí, chuyện anh bỏ mặc vợ con mà đi karaoke tay vịn mà bà cũng bảo: "Cho đi để xả stress chứ".
Tôi sợ mất mật, vội vàng trùm tạm cái khăn lên người rồi lao ra khỏi phòng tân hôn. Vừa la hét ầm ĩ vừa kêu cứu mạng, đánh thức bố mẹ chồng và người trong nhà chồng dậy.
Tôi nói tới đâu mẹ chồng tôi ngỡ ngàng tới đó, bà há hốc miệng không tin có ngày đứa con dâu nhu nhược lại phản bà đâu ra đấy.
Chồng tôi đi công tác, anh rể cũng đi vắng nên chị chồng đưa con sang nhà tôi chơi rồi ngủ lại. Ba năm qua mối quan hệ em dâu - chị chồng nhà tôi khá hòa thuận.
Tôi đã ngã quỵ ngay tại chỗ khi bật tung cánh cửa khách sạn vì nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng đó của chồng lúc đang làm chuyện đó, giờ nên làm thế nào đây.
Tôi lặng lẽ bắt taxi để tới căn hộ đó. Vì tôi cũng có chìa khóa phòng nên hoàn toàn có thể mở cửa để vào. Nhìn thấy căn nhà ngổn ngang đồ đạc, áo quần vất chỏng chơ trên nền đất, tôi chết lặng người….
Tôi nghe được tiếng con khóc ngằn ngặt trong phòng ngủ nhưng không có ai dỗ dành thằng bé. Lao vào phòng ngủ thì thấy con nằm chỏng chơ trên giường, khóc đến tím tái mặt mày. Vợ tôi và mẹ tôi chẳng thấy bóng dáng đâu cả.
Chưa đến 10 phút sau, tôi nghe được một tiếng thét kinh hãi bên phòng Huệ vẳng đến. Tiếp theo đó là những tiếng chửi mắng, quát tháo ầm ĩ.
Lúc đi qua phòng mẹ chồng, tôi thấy trong đó có ánh điện sáng hắt ra. Lại gần, tôi giật mình nghe được tiếng quát của bà. Khi tôi hé mắt nhìn vào qua cánh cửa khép hờ thì được chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi.
Đêm đó vợ chồng, con cái nhà tôi đang ngủ say thì bỗng dưng mẹ chồng đập cửa kêu thét. Nghe giọng bà lạc đi vì tức giận, vợ chồng tôi cuống quýt mở cửa.
Ghé tai áp sát vào cánh cửa, tôi bủn rủn chân tay khi nghe được những âm thanh nhạy cảm từ trong đó phát ra.
Một ngày bố chồng mở chiếc hộp ra, nhìn thứ ở trong đó anh em tôi hoa mắt và trầm trồ khen khả năng tích cóp của ông bà.
Nghe tôi nói xong, mặt cô gái kia tối sầm lại. Trước khi đứng lên ra về, cô ta còn ấp úng nói xin lỗi tôi.
Chồng tôi mất 4 năm nay rồi. Khi anh mất, tôi đã 37 tuổi và có hai đứa con nên trong lòng tôi xác định sẽ không đi bước nữa mà ở vậy nuôi con.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































