Tìm kiếm: Đồ-đạc
Tôi không biết phải làm sao khi em chồng van xin tôi giúp một việc lớn như thế.
Cả ngôi làng bên hồ Anjikuni (Canada) bỗng dưng biến mất chỉ sau một đêm cho đến ngày nay vẫn còn là bí ẩn chưa có lời giải.
Bố mẹ chồng rồi đến em chồng, dần dần lũ lượt kéo đến nhà vợ chồng Mai định cư và ăn bám.
Em chồng ở ké 1 phòng tôi cũng đồng ý. Nhưng con bé không chịu làm gì, cũng chẳng đóng góp đồng nào thì tôi không thể chấp nhận được.
Ngay sau khi nghe những lời Phương nói, em chồng xị mặt không đáp trả được câu nào. Còn mẹ chồng cũng xua xua tay: "Thôi mày lấy chồng rồi thì không phải tham gia vào chuyện nhà này nữa".
Dù biết con dâu rất trẻ trung nhưng mẹ tôi vẫn không nghĩ cô ấy lại chăm con một cách dở khóc dở mếu như thế.
Tôi giận em dâu khủng khiếp. Sao em ấy lại có thể đối đãi với tôi kiểu đó chứ?
Còn nửa tháng nữa là cưới, thế mà tôi lại phát hiện ra em dâu tương lai đang lừa dối cả gia đình tôi
Tuyền tái mặt, lắp bắp rồi quỳ sụp xuống chân tôi cầu xin đừng nói chuyện này cho Dương biết.
Khi con bước vào tuổi dậy thì, nam MC có cách giao tiếp cực kỳ đáng học hỏi.
Ở cữ nhà mẹ đẻ mà nhìn chị dâu héo hon, tàn tạ, hai mắt thâm quầng đến đáng thương.
Nghe tiếng khóc lóc ai oán, chúng tôi kéo đến phòng anh trai thì hoảng hốt với cảnh tượng đổ bể bên trong.
Trâm đạp bay đôi dép của tôi ngoài cửa, quay lại dọa dẫm: "Chị cứ chờ đấy, nhớ mặt tôi!".
Nhìn thấy hành động của em dâu, tôi nóng mắt, đem hết đồ đạc của ả vứt ra sân và đuổi đi ngay giữa đêm khuya.
Tôi cáu quá mách với mẹ chồng thì bà chỉ ậm ờ cho qua, không bênh cũng chẳng mắng cô em chồng. Bực quá đi mất!
Khi nghe thấy những âm thanh đáng sợ ấy, tôi bủn rủn cả chân tay.
End of content
Không có tin nào tiếp theo























