Tìm kiếm: Anh-trai
Cứ đến ngày 20 tháng Chạp âm lịch, tôi lại gọi điện, mời vợ chồng chị dâu về quê ăn Tết. Nhưng lần này, chị không còn vui vẻ đồng ý nữa.
Tôi cảm thấy cuộc sống bế tắc đến cùng cực, rất muốn tự giải thoát cho bản thân mình.
Tôi không thể chấp nhận những lời anh trai nói với chị dâu và rất hả hê với màn phản pháo của chị ấy.
Tôi giải thích nhưng anh vẫn không chịu lắng nghe và thấu hiểu.
Mọi mâu thuẫn tích tụ giữa chồng và anh tôi đều bùng nổ trong cuộc họp gia đình. Là người đứng giữa, tôi điêu đứng, không biết phải làm sao cho phải.
Mặc dù thua kém về tuổi tác, thế nhưng Tôn Quyền vẫn có thể dẫn dắt Đông Ngô trở thành thế lực chia ba thiên hạ cùng Ngụy, Thục nhờ thứ "vốn liếng" quan trọng dưới đây.
Ngày con gái, vì không muốn sống xa bố mẹ nên em xác định kiểu gì cũng sẽ lấy chồng gần để sau này có gì còn chạy đi chạy lại hai bên. Cũng vì thế em mới chọn chồng em. Hai nhà chỉ cách nhau có 2 cây, phóng xe vù cái tới nơi.
Khi tình yêu lên ngôi thì tất cả mọi thứ đều trở thành thứ yếu. Sức mạnh tình yêu có thể khiến người ta đưa ra các quyết định chẳng ai ngờ.
Nếu vợ cư xử tốt với bố mẹ anh em nhà nội thì tôi đã chẳng phải can thiệp vào mấy chuyện hậu phương thế này.
Bố mẹ nói nhớ con cháu nhưng không muốn chúng tôi về quê ăn Tết.
Từ trước đến nay, bố mẹ tôi hãnh diện loan tin khắp làng nói là anh rể cho tiền xây nhà. Vậy mà bây giờ anh ấy lại nói là cho mượn, khiến cả nhà vô cùng sốc.
Hóa ra tất cả những mâu thuẫn và tai ương này đều là do anh trai chồng gây ra sao?
Hồi bọn em mới cưới, bố mẹ đẻ em cắt cho hẳn 1 suất đất. Vì nhà chỉ có 2 anh em nên anh trai được từng nào em cũng được từng đó. Khi ấy nhà chồng cũng chia đất nên vợ chồng em sống bên này. Suất đất đằng ngoại cho bọn em bán đi để làm nhà rồi. Vậy mà lão chẳng nhớ gì đến công lao của bố mẹ vợ cả.
Gia Cát Chiêm, con trai ruột duy nhất của Gia Cát Lượng, tài năng sớm phát lộ, được người Thục kì vọng sẽ theo kịp cha mình. Nhưng kết cục Chiêm lại tử trận ở trận đánh lớn đầu tiên và duy nhất trong đời. Thất bại của Chiêm cũng đặt dấu chấm hết cho nhà Thục Hán.
Trước quyết định của bố mẹ, anh em tôi cũng không dám có ý kiến gì. Nhưng trong thâm tâm, tôi thấy hụt hẫng và buồn lòng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo



























