Tìm kiếm: Bố-mẹ
Vợ chồng tôi làm công nhân từ lúc trẻ đến khi về già. Vì kinh tế không có nên chúng tôi chỉ dám sinh một cậu con trai. Với mong muốn con là chỗ dựa chắc chắn của tuổi già nên ngay từ khi con còn nhỏ, chúng tôi đã dồn toàn bộ tiền kiếm được cho chuyện học hành.
Tình huống lúc ấy khiến mẹ chồng tôi tẽn tò. Có lẽ, sau lần ấy bà cũng tự rút ra bài học mà "tém tém" lại việc khoe khoang...
Đến nhà chị dâu chơi, tôi vô tình chạm mặt bác giúp việc mới ở nhà chị ấy.
Những tháng ngày tôi chật vật trong nỗi đau mất chồng, anh ấy luôn ở bên động viên tôi. Cuối cùng, vì cảm động trước chân tình của anh ấy mà tôi đồng ý tái giá.
Vài tháng sau, tôi bất ngờ nhận được kết quả xét nghiệm ADN cùng tờ đơn ly hôn từ vợ tôi. Tôi điếng người nhìn kết quả, đứa trẻ kia đích thực là con trai của tôi.
Sau đám tang của vợ, con trai tôi vì nhớ mẹ mà ôm áo của mẹ không rời. Thằng bé nhớ mùi hương của mẹ, chưa thể quên được nỗi đau mất mẹ.
Hôm sau, tôi một mình đi sang nhà bố mẹ chồng. Tôi vứt chiếc áo lót ren đỏ vào mặt cô em chồng. Ban đầu cô ta còn chối, nhất định không chịu thừa nhận.
Tôi đưa cho mẹ chồng xem bảng chi tiêu cụ thể của nhà mình. Bà dùng bút đỏ, vạch ra 3 lỗi sai trầm trọng mà tôi đang mắc phải.
Lời nói của em đã trúng tim đen cô hàng xóm. Cô ấy chạy vội về nhà, một lúc sau thì vọng ra tiếng quát tháo.
Sống cạnh phòng nhau cả năm rồi mà tôi không biết tên chị hàng xóm. Thế mà đột ngột chị chạy qua cầu xin vợ chồng tôi giúp đỡ.
Không ngờ vì bảo vệ con dâu mà mẹ chồng tôi lại "đắc tội" với bác hàng xóm.
Hóa ra ngay từ đầu, cả nhà họ đã dè chừng với tôi...
Con gái lấy chồng xa, nhiều khi vợ chồng tôi cũng nhớ lắm. Thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm thấy con gái vui là tôi cũng mừng.
Ngay từ lúc làm đám cưới khoảng cách này đã quá rõ ràng.
Người chồng luôn về nhà lúc 3-4h sáng, chỉ có vợ và cô con gái luôn xuất hiện cùng nhau, đi ra ngoài không bao giờ khóa cửa.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























