Tìm kiếm: Chồng-tôi
Tưởng thế nào chứ hóa ra rời tôi cô ấy lại đâm đầu vào 1 kẻ khuyết tật.
Cô ấy không nói gì nhưng chỉ cần thấy vật cô ấy cầm, tôi đủ hiểu mọi chuyện.
Tôi không thể và sẽ không đánh đổi gia đình của mình chỉ vì những lợi ích trước mắt.
Tôi không biết mình đủ can đảm và mạnh mẽ để đối diện mọi thứ không?
Nhưng điều khiến Thương buồn nhất chính là thái độ của chồng cô. Anh chẳng những không bênh vợ mà còn chỉ tay về phía vợ mình mắng mỏ.
Mai đứng trước cửa phòng mình, nước mắt không ngừng rơi!
Người khác nghĩ tôi hạnh phúc và có trong tay tất cả với chồng mới. Nhưng họ không biết hằng đêm tôi lại khóc thầm vì đau khổ.
Trong khi hàng xóm ra sức "dìm" tôi, bố chồng lại bình thản đáp khiến bà ta vội quay lưng đi về. Tôi thấy hả hê lắm.
Sau khi mẹ chồng mất, bố chồng ít nói hơn, cả ngày chẳng thiết ăn uống gì, có khi cả tháng không bước ra khỏi cổng. Mỗi bữa ăn cơm nhìn bố buồn rầu không nói chuyện với con cháu làm chúng tôi lo ông bị trầm cảm tuổi già.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta – người đàn ông nhất quyết ly hôn khi tôi mang thai 7 tháng và bây giờ anh ta lại muốn ly hôn người anh ta gọi là 'chân ái' đúng lúc cô ấy cũng có bầu 7 tháng.
Tôi không biết là do suy nghĩ của mình cổ hủ hay chị gái tôi có vấn đề. Nhưng đến thời điểm hiện tại, tôi vẫn rất sốc.
Nghe xong câu trả lời của anh ta tôi nói cảm ơn và đứng dậy đến quầy thu ngân trả tiền rồi ra về ngay để mặc Tuấn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa hai người.
Không muốn ghét nhau thêm, tôi và chồng quyết định ly hôn. Tôi đã từng nghĩ đó là lựa chọn tốt nhất lúc này.
Tôi cứ nghĩ mình đi làm trong công ty nhà chồng là một điều hạnh phúc và may mắn. Nhưng thật không ngờ sự thật lại khiến tôi lâm vào khó khăn nhiều hơn.
Tôi giận dữ hất tay chồng ra. Nhưng anh vẫn cố tát vào miệng tôi một cái cho hả giận.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

























