Tìm kiếm: Chồng-tôi
Chắc phải có chuyện gì đau buồn lắm, bố chồng tôi mới đứng khóc dưới bếp như thế?
Nhớ lại thì từ khi tôi mang bầu, bố chồng thường cố tình vào bếp nhiều hơn, thậm chí ông còn hay đi siêu thị giúp con cái nữa.
Con trai chạy về, hụt hơi nói lại câu mà em dâu tôi nói trước mặt mọi người. Giận quá, tôi "chơi tới bến" luôn, ai mất mặt tự biết.
Nghĩ là bố chồng mới ốm dậy, thèm ăn nên nửa đêm xuống bếp nấu ăn. Nào ngờ khi bố đưa cho tôi bát cháo gà mà tôi nghẹn ứ cổ họng.
Bố chồng đúng là kỳ lạ, con cái đang ở cùng chẳng có vấn đề gì mà ông lại đùng đùng đòi bán nhà vào viện dưỡng lão cho người lạ chăm sóc.
Cầm hai cuốn sổ tiết kiệm trên tay, tôi hoang mang và không biết phải làm gì với lời dặn dò của bố.
Tôi biết anh ấy ở bên nhà người bạn, tôi đã qua tận nơi muốn nói chuyện rõ ràng với chồng thì anh đều né tránh không gặp.
Cầm tờ di chúc trên tay, tôi rối loạn và sợ hãi thật sự. Đặc biệt là ánh mắt như muốn "ăn tươi nuốt sống" của hai người chị chồng.
Cô hàng xóm "thính" lắm, cứ đến giờ nhà tôi dọn cơm là có mặt liền.
Tôi hơi "ô mai sấu cuối lọ" một chút. Nhan sắc bình thường, công việc bình thường, nói chung cái gì cùng bình thường. Đã vậy còn ham kiếm tiền nên đến tận hơn 30 tuổi mới lấy chồng.
Tôi thật sự thương bố mẹ, lớn tuổi rồi mà vẫn phải lo cho con cháu.
Tôi thật không ngờ, khi phát hiện bệnh, việc đầu tiên chồng tôi làm lại là đòi chia tài sản cho chị chồng.
Sau đó, tôi đã hẹn anh rể đến một quán cà phê và nói chuyện thẳng thắn.
Tôi dùng đủ mọi cách, nói chuyện ngọt nhạt, dọa dẫm rồi ngăn cản có cả.
Tôi định tránh mặt chồng cũ nhưng anh ấy chủ động đến gần. Sau vài câu hỏi, anh ấy lại nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
End of content
Không có tin nào tiếp theo































