Tìm kiếm: Chồng-tôi
Nhìn đứa trẻ ngơ ngác chẳng biết gì đã mất mẹ cùng gương mặt đầy nước mắt của người chồng ngoại tình trước mặt, tôi rốt cuộc phải làm sao đây.
Chuyện phải kể từ 5 năm trước, khi tôi vẫn đang học đại học. Nói chẳng phải khoe, ngày đó tôi được rất nhiều người đàn ông theo đuổi. Nhưng nổi bật chỉ có hai người, một người mọt sách học giỏi, một người ăn chơi, có gia đình khá giả.
Để có tiền trả nợ, chồng tôi đã dở thủ đoạn với mẹ vợ. Khi tôi biết được mọi chuyện thì cũng đã quá muộn.
Ngày vợ sinh con ở bệnh viện, ai cũng có chồng ở bên túc trục ngày đêm. Tôi ban đầu nghĩ chắc chồng mình cũng như thế, vì xúc động khi có con đầu lòng nên sẽ ở bên suốt để chăm sóc vợ con. Nào ngờ, ngày tôi mới sinh nằm viện, chồng tôi đã bỏ đi đòi về nhà ngủ cho bằng được.
Ba năm sau khi ly hôn chồng, tôi bất ngờ nhận điện thoại của chồng cũ. Anh hỏi tôi đang ở đâu, anh muốn gặp tôi một lúc. Tôi quyết từ chối thì anh nói muốn mời tôi đến dự đám cưới của anh. Tôi chết lặng, đồng ý gặp chồng cũ.
Chồng tôi là kiểu đàn ông sống tình nghĩa, có trách nhiệm với gia đình và dòng họ. Chị chồng từng ly hôn, chưa có con nên ở chung với gia đình tôi và bố mẹ chồng. Chị chồng là người hiền lành, yêu thương người thân trong nhà, đặc biệt rất chiều chuộng hai con của tôi.
Tôi nghe thì ngỡ ngàng khó hiểu, vì chồng mất đã 5 năm, sao anh có thể gửi tiền cho tôi? Sau đó tôi mới nghe mẹ chồng nói hết ngọn nguồn câu chuyện.
Chỉ vì không vượt qua chút cám dỗ mà đẩy gia đình hạnh phúc đến chỗ tan vỡ. Tôi quyết tâm làm lại từ đầu và tự nhủ sẽ kiếm nhiều tiền để quay về bên vợ con, bởi vì vợ vẫn chưa chịu ký vào đơn ly hôn.
Tôi có chút băn khoăn, dù sao đây cũng là con của người cũ của chồng. Tôi dù din tưởng anh cũng không tự tin để làm mẹ của một đứa trẻ không phải ruột thịt với mình.
Phải chi tôi có được một đứa con với chồng thì tôi vẫn còn hy vọng cho bản thân. Nhưng giờ tôi chẳng có gì thì sao có thể giữ chân chồng đây.
Nhưng lạ lùng thay, chồng mất sớm đã 4 tháng nhưng mỗi tháng tôi đều nhận được một phong bì, trong đó có số tiền 10 triệu.
Đêm trước ngày ra tòa ly hôn, tôi gửi con về nhà ngoại. Tôi nhắm mắt nằm trên giường nhưng chưa ngủ.
Sau khi vợ qua đời đột ngột, tôi sống mà như người mất hồn. Ngày đưa tang vợ, tôi không thể tin.
Trời thương, sau 2 năm kết hôn, tôi sinh được cậu con trai kháu khỉnh. Từ ngày mang thai tới lúc sinh con, tôi được chồng và bố mẹ chồng chăm sóc chu đáo. Quả thật tôi thấy mình rất may mắn.
Tôi tức giận muốn khóc hỏi mẹ: “Mẹ ơi con mới là con gái ruột của mẹ, vậy mà mẹ cho con vàng cưới còn không bằng một nửa của chị họ. Mẹ không sợ tụi con buồn sao?”.
End of content
Không có tin nào tiếp theo



















