Tìm kiếm: Gọi-điện
Mẹ chồng gặp tôi khóc lóc, mắng mỏ, oán trách một hồi. Tôi khó xử quá, bảo chồng bình tĩnh lại, đừng đuổi em chồng đi nhưng anh ấy không nghe.
Tôi là một người cha, mua quà cho con gái riêng thì có gì là sai?
Tôi tức tối bảo cô ta mặc đồ vào rồi rời khỏi nhà tôi ngay lập tức.
Thật không ngờ, mẹ chồng em lại vất vả vì mẹ con em đến thế. Em ân hận quá!
Những tưởng vợ cũ đã mềm lòng với mình, tôi chết điếng khi nghe những lời cay nghiệt cô ấy nói.
Tôi ân hận lắm, nếu lúc đó tôi nghe điện thoại, có lẽ chuyện sẽ chẳng đến nông nỗi ấy.
Suốt 2 tháng, tôi theo đuổi, tán tỉnh sếp. Tôi chủ động mời sếp đi ăn, tối về nhắn tin gọi điện, thỉnh thoảng tặng hoa và quà cho chị ấy. Cuối cùng chị Loan đã đáp trả lại tấm lòng của tôi, chị ấy mời tôi đến nhà dùng bữa cơm tối.
Chưa cả kịp hoàn hồn thì Thắng được vợ tạo một cú bất ngờ thật sự. Mai kể, sau cái tát cháy má nhưng không phải từ cô Thắng mới lắp bắp...
Mỗi khi tôi gọi điện về quê thì mẹ chồng đều lấy cớ để không cho tôi gặp con.
Hoảng quá, cô đỡ bà về giường. Nghĩ mẹ chồng lại bị ngất xỉu do tụt huyết áp như mọi khi, Lan mau mải đi pha nước gừng nóng, xoa dầu gió cho bà.
Từ bệnh viện về, mẹ hỏi ý kiến tôi nhưng chính tôi cũng chẳng biết phải làm gì trong lúc này, giúp chị hay không giúp đây?
Bản thân tôi rất thương em chồng, nhiều lúc thấy em ấy đánh con mình, tôi cũng không nỡ trách móc.
Nghe mẹ chồng nói mà Thư tủi thân vô cùng. Đành rằng con nào cũng là con, mà sao mẹ lại phân biệt đối xử nhiều như vậy.
Vừa vào đến cửa nhà, mẹ chồng đứng chống nạnh, bên cạnh là 3 bà thím cùng mấy ông chú ngồi ở bàn uống nước, bà cao giọng quát...
Mẹ chồng tôi lớn tuổi, chân yếu không thể đi lại được, chỉ có thể ngồi một chỗ và phải có người phục vụ. Tôi gọi điện cho chồng nhưng không thể liên lạc được.
End of content
Không có tin nào tiếp theo





















