Tìm kiếm: Lương-y
Suốt 2 năm chung sống, tôi không dám gửi 1 đồng nào cho bố mẹ vì vợ quản chặt. Thế nhưng tận lúc mẹ tôi bị ốm, nhập viện cô ấy vẫn khăng khăng không đưa thì tôi quyết định viết đơn ly hôn.
Hai vợ chồng đều bị nghỉ việc nên chúng tôi quyết định về quê ở nhờ bố mẹ chồng. Nhưng những ngày tháng sống nhờ Khang khinh vợ ra mặt.
Mẹ chồng nói lên trông cháu cho chúng tôi nhưng ngày ngày chỉ ăn rồi chơi. Thậm chí, khi thấy thằng bé bị nôn, trớ còn tỏ ra ghê sợ.
Chồng tôi có thể nghĩ xấu cho vợ. Nhưng tại sao mẹ đẻ của tôi lại buông những lời cay nghiệt như vậy chứ?
Tôi bực vô cùng. Mới chăm cháu có một năm mà mẹ chồng tôi đã thay đổi đến vậy.
Tôi vừa cho nước mắm và nồi canh chua thì cô em chồng đang lảng vảng quanh đấy bất ngờ tru tréo lên: "Chị cho nước mắm vào canh á? Ngửi đã thấy vị nhà quê rồi".
Nam Em gây hoang mang khi thông báo không đủ khả năng trả nợ, đẩy hết trách nhiệm cho chồng sắp cưới
Nam Em cho biết bản thân không còn đủ khả năng trả nợ và trách nhiệm này sẽ dồn sang cho người bảo hộ cho cô là chồng sắp cưới Bùi Hữu Cường.
Những lúc mẹ chồng lớn tiếng bênh vực con dâu trước sự chỉ trích của người ngoài em mới thấy thật sự biết ơn bà.
Thái độ của mẹ chồng cũng đủ hiểu rằng bà không hề chào đón khách khứa cho dù đó là sếp của con dâu. Bà nói như vậy khiến tôi xấu hổ vô cùng.
Vì không thể chấp nhận được sự phản bội cũng như vũ phu của Trường, tôi quyết định ly hôn. Thế mà khi ra tòa, tôi lại là người rút đơn và xin được quay lại.
Oanh cố tỏ ra khệ nệ khi bước vào nhà Minh. Vừa thấy cô bước ra, cô ta liền xoa xoa cái bụng to tròn rồi cà khịa: "Khôn hồn thì chị mau khăn gói về mẹ đẻ, đừng để tôi đuổi".
Tôi nhếch miệng cười, rút ví đưa cho bà 5 triệu rồi bồi thêm một câu thôi mà mẹ chồng tôi đã ngất lịm.
Sau khi được thông báo có khối u trong não vào năm ngoái, Lương Bích Hữu đã và đang được điều trị theo chỉ định của bác sĩ.
Được mẹ chồng khuyên ly hôn nhưng tôi phân vân vì chồng tuy lười, nóng tính nhưng lại có nhà, thu nhập ổn định, lại không bồ bịch lăng nhăng.
Nhìn mâm cơm mẹ chồng bưng ra, tôi ngạc nhiên vô cùng nên hỏi đứa cháu, không ngờ cháu thốt lên: "Bình thường nhà con ăn khổ lắm cô Hân ơi...".
End of content
Không có tin nào tiếp theo




















