Tìm kiếm: bàng-hoàng
Anh nhìn tôi rồi lại vội quay mặt đi. Còn tôi vừa cấp cứu mà trong lòng đầy băn khoăn.
hìn thấy vợ lén lút ra khỏi nhà với túi hành lý khiến tôi bàng hoàng, hốt hoảng chạy đến bên cô ấy hỏi lý do rời bỏ bố con tôi?
Một người có vẻ ngoài hiền lành, nhút nhát như anh, tại sao lại giữ những thứ đồ đó trong nhà cơ chứ?
Vợ đang mang thai, chỉ còn 4 tháng nữa là sinh. Vậy mà chồng tôi có thể nói ra những lời đao búa ấy sao?
Không khí đang vui vẻ là vậy, tự nhiên em chồng tôi buột miệng: “Có gì hay ho đâu mà mẹ phải làm quá lên như thế. Chị ấy cũng chửa trước mới về nhà mình. Nói ra người ta lại cười cho”.
Tôi thất thểu lê bước về nhà. Mất vợ sắp cưới và chịu tiếng oan tày đình mà vẫn không hiểu đầu đuôi mọi chuyện ra làm sao.
Đúng lúc ra đến cầu thang thì tôi thấy Mạnh về nhà. Nhưng có lẽ do tôi đeo khẩu trang với mặc đồ kín mít nên anh không để ý. Đang đi theo sau, chuẩn bị gọi với tên anh, thì tôi mới bàng hoàng chuyện trước mắt.
Thế giới tròn, phải chăng đó là lý do hai người họ va vào nhau.
Chính tôi và mẹ cũng không hiểu vì lý do gì mà vừa nhìn thấy mẹ, Hùng đã vội quỳ sụp xuống khóc lóc van xin tha thứ.
Tôi đã tin tưởng chồng nhưng nhận lại sự thật đau đớn quá.
Tôi chỉ biết đứng thẫn thờ trước cửa, không dám bước vào trong nhìn con.
Tôi cũng sửng sốt, ngỡ ngàng trước quyết định của chồng.
Chị em tôi sững sờ, không thể tin nổi vào tai mình khi người ta đã dắt cả con đến để bắt vạ như thế này.
Tôi không nói không rằng, trước mặt bà hất tung cả mâm cơm ở cữ của vợ mà bà chuẩn bị.
Nhà cửa rất yên ắng, đêm đã khuya chắc hẳn vợ tôi và con gái đã ngủ say. Tôi vào phòng riêng của con gái trước thì không thấy con bé đâu cả. Nghĩ rằng hôm nay tôi đi vắng nên con bé mè nheo đòi sang ngủ với mẹ, tôi liền sang phòng ngủ chính tìm vợ con.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
































